“Đại thái thái, xin thái thái hãy kiềm chế nỗi đau, Thẩm gia gia nghiệp lớn thế này còn đợi người quản lý.” Phúc Bác đứng bên cạnh an ủi, lại nói: “Đại thiếu gia và nhị thiếu gia đã xuống tới sân bay rồi, sẽ rất nhanh về tới nhà thôi, thái thái nhất định phải vững vàng lên.”
“Tôi...Tôi....” đại thái thái vẫn nghẹn ngào không nói thành lời.
“Đợi đã....”
Đột nhiên, từ phía không xa vang lên một tiếng nói với âm lượng lớn vượt qua mọi người, Lương Nặc đứng trên bục, có thể nhìn ra khá xa, chỉ thấy Thẩm Cách và Thẩm Tịch Nam mặc trên người bộ đồ đen vội vàng đi tới.
Nét mặt Thẩm Tịch Nam u ám lạnh lùng, Lương Nặc nhìn không hiểu lắm, còn Thẩm Cách thì râu ria lồm xồm, hùng hùng hổ hổ đi tới, đi lên bục chỉ tay vào Lương Nặc nói: “Cô không xứng để đứng ở đây, cút xuống dưới kia.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


