“Tôi đã đi theo lão gia bao nhiêu năm, đồ của ông ấy đều là của tôi, cô đừng có mà mơ có được một cắc nào!”
“Người lão gia yêu thương nhất là tôi, đã gần một năm ông ấy không tới phòng cô rồi, ông ấy sẽ không đem tài sản để lại cho người phụ nữ như cô đâu.”
Hai người cứ cãi nhau, mỗi người một câu nói đi nói lại mãi không thôi, trợ lý thấy hai người như vậy anh ta cũng có phần lúng túng.
“Sao lại có thể như vậy?” người phụ nữ có vẻ cũng còn trẻ, trang điểm lòe loẹt, có vẻ không phục nói: “Lão gia thương yêu tôi như thế, sao lại không muốn gặp tôi chứ?”
Bắc Minh Dục ném cho hai người cái nhìn lạnh lùng khinh bỉ rồi kéo tay Lương Nặc vào trong phòng bệnh.: “Chúng ta vào trong đi.”
Hai vị thái thái tròn xoe mắt, muốn cùng đi vào nhưng lại bị trợ lý ngăn lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

