Đại thái thái nhìn cảnh này với ánh mắt lạnh lùng, nói khách sáo vài câu với người đứng đầu đám người đó: “Các anh vất vả rồi, cô ấy kể từ khi bị ngã đập đầu lần trước thì thường nói những lời lẽ kì lại, lại còn làm ầm lên đòi đi Singapo, các anh cứ phải cẩn thận, cô ấy sức phản kích mạnh lắm.”
Người bác sĩ đứng đầu số đó nói: “Chúng tôi hàng năm giải quyết hàng ngàn trường hợp như thế này, đại thái thái cứ yên tâm ạ!”
Nhị thái thái mái tóc dài lung ra lòa xòa, hai mắt nhìn trừng trừng đại thái thái: “Bà là cái loại đàn tâm địa của loài rắn độc, bà chết không được yên thân đâu, trời có mắt sẽ cho sấm sét đánh chết bà! Thẩm Cách không phải là do bà sinh ra, con gái bà vừa mới sinh ra đã bị chết non, đó là báo ứng....”
“Đối đầu với ta thì kết cục sẽ là như thế này!” đại thái thái nói lạnh lùng.
Thẩm viên bảo vệ nghiêm ngặt, kể cả Bắc Minh Dục và Lương Nặc có lòng muốn giúp nhị thái thái nhưng cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể tròn mắt mà nhìn nhị thái thái bị bác sĩ đưa đi.
Trước khi đi, Lương Nặc còn tận mắt nhìn thấy Phúc Bắc đưa cho bác sĩ một tờ ngân phiếu, trên đó viết bao nhiêu tiền cô không biết, nhưng cô biết đại thái thái sớm đã thông đồng với các bác sĩ của bệnh viện tâm thần.
Chỉ cần bà ta ra lệnh một tiếng, nhị thái thái liền bị cho là bệnh thần kinh và bị nhốt lại.
Tới lúc đó nhị thái thái có nói Thẩm Cách không phải là con đẻ của đại thái thái thì cũng chẳng ai tin, làm gì có ai sẽ đi tin lời của một kẻ bị điên?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)