Đặng Tử Manh với tay ra lấy một quả nho cho vào miệng, khẽ cười: “Từ góc độ này mình nhìn thì cũng ăn hình phết đấy!”
Bắc Minh Dục hai tay nắm chặt: “An hình thì cũng là người đàn ông của tôi, không liên quan gì tới cô.”
Người làm mang tới hai cốc nước hoa quả, Đặng Tử Manh đưa một cốc cho Lương Nặc: “Lo lắng cái gì, tam thiếu gia cũng có chết đâu.”
Lương Nặc lạnh lùng lườm cô ta: “Chẳng phải cô rất thích thiếu gia à? anh ấy bây giờ đang ở trong tình cảnh khó khăn như thế, chẳng lẽ cô không một chút lo lắng?”
“Những người đàn ông đẹp trai tôi đều thích, bao gồm cả con trai cô, bé tí mà đã đáng yêu thế, nói không chừng mười mấy năm sau tôi còn ngủ cả với nó nữa ấy chứ!”
Lương Nặc tức giận nắm chặt lấy chiếc cốc, nhịn không hất cả cốc nước vào mặt cô ta, Lương Nặc nghiến răng nói: “Cô quả là không biết xấu hổ.”
Đặng Tử Manh không thèm quan tâm tới Lương Nặc, chỉ chú ý kéo cổ áo mình ra, để lộ ra chiếc áo con màu đen bên trong, Lương Nặc đang không hiểu cô ta định làm gì, liền nhìn thấy cô ta đứng lên, ghé sát vào người mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


