Lúc này Đỗ Minh Hàn dùng một ánh mắt Lương Nặc chưa từng thấy ở ông ta để nhìn cô, từng bước từng bước tiến lại gần.
“Noãn Noãn, em lại muốn chạy à? anh đối với em chưa đủ tốt sao? Tại sao em lại muốn rời xa anh....bao nhiêu năm không gặp, lẽ nào em không nhớ anh một chút nào sao?”
Ông ta giống như một kẻ thần kinh, cứ lẩm bẩm nói một mình.
Lòng bàn tay Lương Nặc ướt đẫm mồ hôi, cô cố gắng giữ cho bản thân mình thật bình tĩnh: “Cha nuôi, có thể là cha mệt quá rồi, hay là để con gọi người đưa cha về nghỉ ngơi nhé?”
“Noãn Noãn, đã 20 năm qua rồi, sao em vẫn đẹp y hệt như ngày xưa vậy? em nhìn anh xem này, anh đã già rồi.”
Ông ta không một chút để ý tới lời Lương Nặc nói, lại tiến thêm lên phía trước hai bước, cô thậm chí còn cảm nhận được hơi thở của ông ta.
“Con là Lương Nặc, không phải Tôn Noãn.”
“Noản Noản, có phải em lại có người đàn ông khác rồi không? Sao lại có thể có người đàn ông khác chứ? anh mới là người yêu em nhất mà!” Đỗ Minh Hàn đột nhiên xông tới, ôm chặt lấy Lương Nặc: “Em là của anh, anh đã nói rồi em là của anh....”
“Bỏ tôi ra....” Lương Nặc giãy giụa muốn thoát khỏi ông ta, dường như cô dùng hết sức mình để đập tay vào cửa, miệng hét lớn: “Cứu mạng, người đâu! Bỏ tôi ra, cứu mạng!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)