Ánh mắt Bắc Minh Dục hơi trầm xuống, thuận tay kéo Lương Nặc vào lòng: “Chú Đỗ, lúc trước quên mất giới thiệu với chú, đây là vợ cháu, Lương Nặc.”
“Vợ cháu? Lương....Nặc....” Đỗ Minh Hàn nói ngập ngừng mãi mới được hai chữ, ánh mắt nhìn chằm chằm cô: “Cháu là người ở đâu?”
Bắc Minh Dục cũng nhìn ra có gì đó hơi khác thường: “Chú Đỗ, ở đây nói chuyện không tiện lắm, chẳng bằng chúng ta đi đến chỗ ăn, vừa ăn vừa nói chuyện.”
“Được được...”
Đỗ Minh Hàn nhẹ nhàng kéo ghế dường như sợ âm thanh phát ra sẽ làm cô không thoải mái, ánh mắt ông ta thu về, chỉ tay vào ghế nói nhẹ nhàng: “Ngồi đi!”
“Cháu cảm ơn, để tự cháu làm cũng được ạ!”
Bắc Minh Dục phát hiện ra điều bất thường, cố ý đưa menu gọi đồ ăn cho Đỗ Minh Hàn: “Chú Đỗ, bao nhiêu năm không gặp như vậy, bữa ngày hôm nay đương nhiên sẽ là cháu mời, chú thích ăn gì thì cứ gọi ạ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)