Từ trước tới nay Lương Nặc không hề biết rằng bản thân mình vì một câu nói của đứa bé này mà tim cô đập nhanh hơn bình thường.
“Tiểu.... Tiểu Bắc, có phải con không trách cô nữa không?”
“Xe...xe....”
Cậu bé nói ra hai từ nghe không rõ lắm nhưng Lương Nặc lập tức hiểu được ý của cậu bé: “Con muốn cô đêm xe trả lại cho con đúng không?”
Hoặc là, ngay từ đầu cậu bé đã không hề giận cô, bằng không thì trong thời gian ngắn như vậy cậu bé sẽ không gọi điện cho cô, cũng hoặc là, nó chỉ tức giận nhất thời mà thôi....
Lương Nặc vui mừng nhìn vào màn hình điệ thoại, nói giọng có vẻ kích động: “Vậy lần sau, lần sau cô đưa Tiểu Bắc đi hóng gió có được không?”
“Vâng!” Tiểu Bắc trả lời giọng lí nhí, có vẻ hơi run lên.
“Người của Lục gia đối xử với con tốt không?” Lương Nặc hỏi quan tâm: “Con yên tâm, sẽ rất nhanh thôi cô sẽ đưa bọn họ ra tòa để giành lại quyền nuôi dưỡng con, con đừng sợ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)