Lương Nặc cũng không biết trong số hai người phụ nữ này rốt cuộc ai là mẹ cả, ai là mẹ hai, cũng nhìn theo Bắc Minh Dục mà khẽ gật đầu chào: “Mẹ cả, mẹ hai!”
Hai người phụ nữ tới nhìn cũng không thèm nhìn Lương Nặc, coi như cô không tồn tại.
Một người phụ nữ bên cạnh trang điểm có vẻ nhạt hơn một chút đột nhiên đứng lên, muốn kéo tay Bắc Minh Dục nhưng lại bị anh né tránh đi.
“Tam thiếu gia, con đi chắc cũng phải hơn mười năm rồi đấy nhỉ? Nếu không phải như lão tam mất thì cũng không biết phải bao nhiêu năm mới có thể nhìn thấy con?”
“Ồ! Hải Thành cái nơi đó mùa đông thì không ấm, mùa hè thì không nóng, có cái gì tốt đẹp chứ? chẳng bằng ở Âu Thành, cả nhà chúng ta cùng hưởng thụ niềm vui thú của gia đình?”
Đại thái thái ngồi bên cạnh đột nhiên thở hắt ra có vẻ khinh bỉ, sau đó nheo nheo mắt nhìn anh: “Nếu lão nhị đã nhớ các con như vậy thì chẳng bằng ở lại thêm một thời gian nữa?”
“Không cần, con sớm đã nói là con chỉ tới để tham dự lễ tang của mẹ, Âu Thành tuyệt đối con sẽ không ở lại lâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


