Hơi thở chỉ thuộc về một mình anh phả vào mặt Lương Nặc.
Nụ hôn đã rất lâu rồi không có được......
Anh còn hiểu về kết cấu cơ hơn cả bản thân cô, chỉ một chút châm dầu vào lửa như thế này, cô đã liền bất lực chống đỡ, hai đôi môi dính chặt vào nhau không có một chút khe hở nào.
Dần dần, hơi thở của Bắc Minh Dục trở nên nặng nề, hơi thở anh hổn hển đầy gợi cảm và mê hoặc.....
Sau khi dừng lại, Lương Nặc co rúm mình trong lòng anh run rẩy.
Cô đưa tay sờ vào cằm anh, rồi mặt anh, hai đôi mắt, tất cả đều bị nước mắt làm cho ướt nhòa.
Để mất Hảo Hảo không phải chỉ có mình cô là đau xót.
Trong cơn hốt hoảng, Lương Nặc đột nhiên ý thức được sự bảo thủ và cố chấp của bản thân trong bốn năm trở lại đây, sự tự giày vò trong bốn năm chẳng thể chuộc lại lỗi lầm, mà chỉ làm cho những người bên cạnh cô càng đau khổ và buồn hơn thôi.
“Xin lỗi, thiếu gia.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

