“Hảo Hảo chẳng phải vẫn ở trong đó à?”
Lương Nặc hoài nghi đẩy chiếc xe quay ngược lại nhìn, phát hiện chỗ vẫn đặt Hảo Hảo lúc này đang trống trơn, chỉ có một bình nước được bọc vài đang nằm chỏng chơ trong đó.
Trọng lượng cũng tương đương vậy thoảng nào Lương Nặc kéo đẩy bao lâu mà cũng không phát hiện ra.
“Sao lại thế này? Hảo Hảo đâu? Lương Nặc sợ hãi mặt tái xanh đi. Cầm bình nước lên vứt ra ngoài, ôm lấy cái bọc bọc trẻ sơ sinh nhìn bốn phía: “Hảo Hảo của tôi đâu? Rõ ràng vừa nãy vẫn còn ở đây mà!”
Vú Trần sốt sắng: “Camera! Bên trong siêu thị có camera....”
Lương Nặc như tỉnh lại, vứt cái bọc bọc trẻ sơ sinh đi vội vàng chạy vào phía trong siêu thị.
Màn hình chạy ngược lại hình ảnh của nửa giờ đồng hồ trước, Lương Nặc nói ra địa điểm, nhân viên tìm ra hình ảnh của khu vực đó, để camera chạy từ từ, nhìn thật rõ, đột nhiên có một người đàn ông mặc chiếc áo gió màu đen tranh thủ lúc Lương Nặc đỡ đứa bé gái lên đã đổi Hảo Hảo và bế đi mất.
“Chính là người đàn ông đó! Chính anh ta đã bế Hảo Hảo của tôi đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
