Bắc Minh Dục mặt sầm lại đứng lên, cầm chiếc thẻ nhân viên phục vụ đưa: “Cô nhìn cho rõ nhé, đây là phòng của tôi, đáng lẽ người hỏi câu đấy phải là tôi mới phải! Lương Nặc đâu? Rốt cuộc hai người định bày cái trò gì thế?”
“A....”
Bắc Minh Dục nheo chặt mày lại, bước chân như chạy xông ra ngoài....nếu như Lý Tranh Diễn đã làm chuyện gì rồi, anh nhất định sẽ không tha cho anh ta!
Cửa phòng bên cạnh bị khóa rồi, Bắc Minh Dục chẳng thèm quan tâm tới gì khác, anh giơ chân, lấy hết sức đạp mạnh cửa phòng, thế mà có thể đá tung được cảnh cửa đó ra.
Rầm!
Chỉ nhìn thấy cảnh giường khách sạn lộn xộn tung bành, Lương Nặc thì ôm chặt lấy chăn che phía trước người, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và ngạc nhiên, giống như một con thỏ non đang đứng trước con sói già vậy, còn Lý Tranh Diễn đứng trước mặt cô cũng giống với Bắc Minh Dục – trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang bụng, dây thần kinh trên đầu anh ta giật lên đùng đùng, nhìn Lương Nặc hằm hằm.
Một tay Lương Nặc chỉ ra phía Bắc Minh Dục và Kỷ Sênh vừa đạp cửa chạy vào: “Hai người....hai người....”
Bắc Minh Dục tối sầm mặt bước lên phía trước, giống như bao bánh chẻo vậy, anh quấn chăn vào người cô vác xồng xộc lên vai: “Không may là bọn anh đã vào nhầm phòng nhưng điều may là cả hai người đã bị đánh thức.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

