“Cố gắng tổ chức một buổi hôn lễ nhộn nhịp một chút ở Hải Thành!” Lý Dung nói thều thào: “Nhìn thấy con thành gia lập nghiệp ta cũng còn mặt mũi đi gặp mẹ con.”
Tuy Lý Dung nói với người ngoài rằng ông ta và Bách Tố Mẫn không có quan hệ gì, nhưng trên thực tế, hàng ngày Bách Tố Mẫn vẫn tới bệnh viện chăm nom ông ta.
Nghe tới việc hai người nhắc tới hôn sự, bà ta cũng đồng ý: “Coi như để giải đen đi, Tranh Diễn, tiểu Sênh à, hai con tới được với nhau cũng không dễ dàng gì, tổ chức to một chút cũng không sao.”
Kỷ Sênh gật đầu: “Bọn con dự định tổ chức hôn lễ cùng với Nặc Nặc, hai đám như vậy có muốn nhỏ một chút cũng không được!”
Theo cách nói của Bắc Minh Dục, hai lần hôn lễ trước của anh đều coi như chẳng có, lần này nhất định phải náo động cả thành phố.
...............
Hôm hôn lễ diễn ra, bầu trời đầy nắng.
Mẹ đẻ của Lương Nặc không biết ở đâu ở nước ngoài, hoặc cũng có thể cả đời này sẽ không bao giờ trở về nữa, người của Lương gia hầu như cũng đã mất hết rồi, vì vậy, vị trí của bề trên do Lương Vân đảm nhiệm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



