Buổi chiều, mặt trời chói chang khác thường, không khí nặng nề, ngột ngạt.
Đổng Hách đứng trên ban công tầng hai của căn gác, từ xa nhìn chiếc xe của Bắc Minh Dục cách ông ta càng ngày càng gần, nụ cười đắc ý trên môi càng lúc càng rõ.
Bắc Minh Dục nhanh chân bước tới gần căn gác: “Laurel tôi đã đưa tới rồi, Lương Nặc đâu?”
“Ở ngoài thời tiết nóng nực, vào trong rồi nói.”
Phòng khách tầng một, mấy tên thuộc hạ đang áp tải Lương Nặc, bắt cô quỳ xuống.
Lương Nặc lắc lắc đầu, không biết là hôn mê hay đã tỉnh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)