Khi Lương Nặc nhận được tin Bắc Minh Dục báo rằng Kỷ Sênh đang ngồi trên tầng thượng của tòa nhà công ty Kỷ gia, trời vẫn chưa tối hẳn, cô chẳng quan tâm được thêm gì nữa mà bắt xe tới thẳng đó.
“Kỷ Sênh, cậu đang làm gì đấy!” Lương Nặc đứng bên dưới nhìn lên trên hét lớn.
Kỷ Sênh không nói gì, ngồi lơ lửng trên đó vung vẩy hai chân ngoài không trung, người ở bên dưới tòa nhà cang lúc càng đông, dần dần cả Bách Tố Mẫn và Lý Dung cũng tới rồi.
Bà ta cũng đứng trên tầng thượng tòa nhà, trong ánh mắt nhìn không rõ bà ta đang nghĩ gì.
Lý Dung thì ở chỗ đông người liền hạ giọng nói: “Kỷ Sênh, dù gì ta cũng là cha dượng con, có gì thì chúng ta từ từ nói, con xuống đi hãy!”
Vượt qua đám đông, cô đi thang máy lên tận tầng thượng.
Cô đứng ở một vị trí cách Kỷ Sênh không xa, không dám tiến lại gần hơn: “Kỷ Sênh, cậu mới có 22 tuổi, đừng làm những chuyện ngốc nghếch....chúng ta đã nói với nhau là sẽ cố gắng sống thật tốt mà, cậu quên hết rồi à?”
Kỷ Sênh thút thít.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

