Bắc Minh Dục im lặng nhìn cô, không hề có một chút hồi ức nào.
Đúng là anh có một thời gian thích chơi việt dã nhưng chưa từng tranh đua với con gái như cô nói bao giờ.
“Tôi còn nhỏ lại không biết kiểm soát tốc độ, chiếc xe liền mất kiểm soát, vừa nhìn là biết chắc chắn sẽ xảy ra chuyện, là anh đã cố ý lái xe lên phía trước xe tôi để xe tôi đâm vào đuôi xe anh, anh đã dùng xe anh phanh lại ngăn cho cả hai xe không lao về phía trước nữa....lẽ nào tất cả anh đều quên rồi sao?”
Kỷ Sênh nhìn anh đau khổ, giống như đang mổ xẻ một giấc mơ dài dai dẳng bao nhiêu năm.
“Quên rồi!”
“Đầu tôi đập vào vô lăng nên đã bất tỉnh, sau khi tỉnh lại phát hiện trên người được đắp một chiếc áo khoác màu vàng của con trai, vết thương trên đầu cũng đã được anh băng bó qua, chỉ có anh và chiếc xe đó là không thấy nữa....” cô nói như thì thầm: “Sau đó, tôi tìm người điều tra, chiếc xe đó, cả chiếc áo nữa đều là của anh, đều là của anh – Bắc Minh Dục!”
Cô vẫn nhớ tất cả từ đầu tới cuối, trong tình cảng ngàn cân treo sợi tóc đó, anh đã dứt khoát quyết định kịp thời để cứu cô, trong lúc hoảng loạn như vậy anh còn vì cô mà băng bó vết thương, tất cả đều để lại cho cô những tình cảm rất ngọt ngào, dịu dàng.
Từ đó trở đi, về sau có gặp bao nhiêu ngươi đàn ông khác cô cũng không hề để ý tới hay có hứng thú gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

