Buổi chơi bài kết thúc, Lương Nặc vẫn không lấy lại được túi xách như mong muốn, Bắc Minh Dục rút từ trong túi quần ra chiếc điện thoại đưa cô.
“Hôm nay đi vội quá, chỉ mang theo điện thoại, túi xách hôm khác sẽ trả cho cô sau.”
Lương Nặc có vẻ tức giận, giật chiếc điện thoại trên tay anh ta, nói luôn: “Không cần nữa, sau này tôi sẽ làm một cái khác!” Bây giờ đã rất muộn: 11 giờ 40 phút, cô nghĩ về tới nhà Bắc Minh cũng phải 1 giờ sáng, cô không biết giờ đó mới mò mặt về nhà cô có bị phạt vào nội đường quỳ không! Chỉ nghĩ tới thôi cô cũng đã thấy sợ.
Lý Tranh Diễn cuối cùng vẫn chọn cách bị phạt là uống rượu, lúc đó hắn uống nhiều tới mức say bí tỉ đi rồi, chỉ tay vào Lương Nặc nói giọng lè nhè: “Nghe nói em vẫn là sinh viên đại học à? Học thiết kế đúng không?”
“Ăn cắp của người khác?” Sắc mặt Bắc Minh Dục lộ rõ vẻ tò mò cùng với sự nuối tiếc, anh nói: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Lương Nặc không kìm nén được nỗi buồn và tức giận, mắt cô đỏ ngầu lên, cắn môi, một lát sau mới bình tĩnh trả lời: “Không có gì, chỉ là có một số chuyện không ngờ tới đã xảy ra....Thôi, tôi phải về đây, hôm nay tôi về muộn thế này, lát nữa còn phải nghĩ xem nên nói với người nhà lý do là gì.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
