Cho dù đã cầm bản thảo trong tay nhưng nó cũng không còn được nguyên vẹn nữa mà đã bị vò nát đi, thậm chí ở giữa còn bị chọc thủng một lỗ nhỏ, nhìn chằm chằm vào bản thảo, trong lòng Lương Nặc thất vọng vô cùng, Kỷ Sênh và Liễu Tiêu Hàn có an ủi cô vài câu nhưng cô không có phản ứng gì.
Liễu Tiêu Hàn đưa điện thoại cho cô mượn: “Chắc cậu quên ở đâu đó thôi, gọi vào máy cậu xem, biết đâu có người nhấc máy còn có cơ hội tìm lại!”
Lương Nặc nhăn mặt lại, cầm lấy điện thoại của Liễu Tiêu Hàn gọi vào số máy mình, chuông rung hồi lâu mới có người nhấc máy.
“A lô! Tôi là chủ nhân của chiếc điện thoại, cho hỏi có phải còn có một cái túi màu trắng? Bên trong có mấy thứ như ví tiền, chứng minh thư nhân dân, có thể trả lại cho tôi những đồ đó được không? Xin chân thành cảm ơn!”
Đầu dây bên kia mãi không nói gì, đến cả hơi thở đều nghe có vẻ rất yêu ớt.
Lương Nặc lại thận trọng lễ phép nói: “Tôi chỉ cần lấy lại chứng minh thư và điện thoại, những đồ khác tôi không cần nữa, coi như là để cảm ơn, nếu vẫn cảm thấy không đủ, tôi có thể hậu tạ thêm!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)