Lương Nặc cùng với Bắc Minh Dục rời khỏi bệnh viện, cô rút điện thoại ra xem mấy giờ rồi, lúc đó đã là 12 giờ trưa.
Buổi chiều, thầy giáo vụ hẹn gặp cô ở trường học.
“Anh à! Phiền anh cho tôi xuống xe ở ngã tư phía trước.”
Bắc Minh Dục lạnh lùng ngẩng đầu nhìn cô, rồi quay ra nhìn thẳng về phía trước, không biết là nói với cô hay nói với người lái xe: “Về ngự cảnh viên.”
Lương Nặc đang định cự tuyệt thì Bắc Minh Dục liền dựa đầu vào ghế xe rồi nhắm mắt lại tỏ vẻ muốn nghỉ ngơi một lát, thái độ rõ ràng là không muốn nói thêm về vấn đề này nữa, nhìn vẻ mặt cũng có vẻ mệt mỏi của anh nên cô cũng không dám nói gì thêm.
“Thế nhưng, buổi chiều tôi còn có việc.”
Người lái xe nhăn mặt lại: “Thiếu gia nhà chúng tôi vì cô mà bị thương, hơn nữa lại còn không bắt cô phải thanh toán viện phí, lẽ nào là vô lý khi để cô chăm sóc cậu ấy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
