Không khí ban đầu cũng qua trong sự miễn cưỡng, nhưng càng về sau, ánh mắt Bắc Minh Dục không lúc nào rời khỏi Lương Nặc, thận chí trong lòng còn chửi thầm Michelson sao không biết đường mà đi trước đi, sắc mặt Michelson đột nhiên khó coi.
“Tôi ăn xong rồi, tự nhiên lại nhớ ra trong công ty còn chút việc chưa giải quyết xong, vậy nên tôi đi trước đây.”
Michelson lau mồm, đứng dậy chuẩn bị bước đi.
Lương Nặc thấy vô cùng áy náy: “Xin lỗi, chắc là cậu chưa ăn xong đúng không...hôm nay thực sự rất cảm ơn cậu đã cứu mạng tôi, hay là để tôi đưa cậu về nhé?
“Cái này.....” Michelson liếc nhìn Bắc Minh Dục: “Thôi không cần đâu, cậu và anh nhà cậu khó khăn lắm mới gặp được nhau, hai người cứ từ từ ngồi ăn đi.”
“Thế nhưng....”
Michelson đơ người ra: “Nhưng còn chồng cậu?”
“Anh ấy không phải chồng tôi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
