Toang .....
Chiếc cốc thủy tinh trong tay Kỷ Sênh rơi xuống đất vỡ tan, dọa Lương Nặc và Liễu Tiêu Hàn giật cả mình.
Sắc mặt Kỷ Sênh trắng bệch ra, nhìn thì dường như không chút để ý gì tới lời nói của Lương Nặc, còn nói: “Trời! Đúng là cái đồ không biết xấu hổ! Xin lỗi nhé, tay trơn quá, nói tiếp, nói tiếp đi, chị em ta hợp sức tìm kế để đối phó với cái con đê tiện kia!”
*
Nếu Lương Nặc không biết quan hẹ giữa hai người bọn họ thì chắc là cô vẫn nghĩ rằng Delia thật sự có tài năng về thiết kế, thế nên lần nào Rio cũng đối xử rất bao dung, khoan hồng với cô ta như thế.
Thế nhưng giờ vừa nhìn thấy hai người là cô lại nhớ lại cảnh tượng hôm trước trong phòng nghỉ trưa, cô rùng mình ghê tởm.
“Delia. Cô đi tới bộ phận vật tư lấy cho tôi vài vật phẩm lại đây.” Rio lấy cớ để điều động Delia đi, ông ta ngả lưng ra chiếc ghế, hai chân gác lên bàn, mắt nheo nheo nhìn Lương Nặc nói: “Lương Nặc, lại đây!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)