Thư ký tôn đem một bồ vest mới cùng một đôi giày tới: “Thiếu gia, quần áo!”
Lương Nặc vẫn ngơ ngẩn đứng ở đó.
Bắc Minh Dục cười hếch một bên lông mày lên, vỗ nhẹ vào gáy cô: “Thấy tôi được ra ngoài mà không vui thế à?”
“Không phải vậy.”
Lương Nặc lắc đầu liên tiếp, nước mắt vẫn không ngừng lăn xuống.
Bắc Minh Dục đưa tay lên lau nước mắt cho cô, kết quả càng lau nước mắt càng chảy ra như mưa, cuối cùng anh có chút bực dọc nói: “Khóc như trời sắp sụp ấy mà còn nói là vui, tôi đi thay đồ, em đứng đấy khóc chán đi thì tự thôi!”
Không phải là cô không vui mà là do cô quá xúc động và kích động, do kết quả phiên tòa của anh, do sự thất bại trong âm mưu của Đổng Hàn Thanh.
Thư ký Tôn hai mắt tròn xoe nhìn Lương Nặc chạy vào nhà vệ sinh nam, miệng cười giật hết cả lên rồi bảo thuộc hạ đi lấy tấm biển đang sửa để trước cửa nhà vệ sinh nam.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)