Một lúc lâu sau, Lương Nặc cảm thấy những hạt mưa nặng trĩu dội xuống chiếc ô làm cô cầm sắp không chắc được nữa, cô mới định tâm lại nói: “Anh yên tâm, tôi không có ý định lấy đồ gì của Bắc Minh gia đâu, lát nữa tôi sẽ tới bệnh viện tìm cách lấy chiếc nhẫn ra.”
Một giây sau.
Anh ôm chặt lấy eo cô kéo cô vào lòng mình, mạnh mẽ thô bạo chứ chẳng có chút tình cảm nhẹ nhàng nào, chiếc ô nặng trĩu trên tay cô tự nhiên rơi xuống.
“Chiếc ô.....”
Cô muốn thoát khỏi vòng tay anh để nhặt chiếc ô lên, nhưng Bắc Minh Dục lại càng ôm cô chặt hơn, nước lạnh ngấm vào người làm cô hắt xì hơi một cái, còn chưa tỉnh lại, trên đầu cô liền vang lên tiếng nói rõ dàng dõng dạc của người đàn ông với giọng nói quen thuộc: “Em không cần hiểu tôi, em chỉ cần biêt sự việc này đến đây là kết thúc.”
Khoang mắt Lương Nặc đột nhiên ọng nước: “Tôi biết ngay từ đầu sự hiểu lầm này là do tôi tự tạo ra, nhưng về sau đó còn bao nhiêu lần, sao anh không nói ra? Anh biết không hả, tôi vô cùng mong đợi đứa trẻ ra đời....khi mà ở bệnh viện tôi biết đứa trẻ không còn nữa, tôi đã tuyệt vọng như thế nào anh biết không? Thiếu gia, rốt cuộc anh hiểu hay không? Tôi ghét anh đã lừa dối tôi như vậy!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

