“Đã lắp đặt hết nội thất rồi, chủ hộ cũng mang tên em, tại sao lại không được?”
Lương Nặc một mực lắc đầu: “Lần này đúng là do lỗi của tôi, tôi không thể trốn tránh, cứ coi như nhất thời chốn được nhưng cũng không tránh được cả đời, trước sau gì sẽ đều phải đối mặt, tôi phải về ở căn biệt thự.”
Không cáu gắt nhưng giọng nói của anh làm cho Lương Nặc không thể cãi được, cô chỉ biết lắp ba lắp bắp: “Lẽ nào....phu nhân rất tức giận, muốn đuổi tôi ra khỏi Bắc Minh gia?”
Nếu không phải vậy, bao nhiêu lâu rồi bà ta vẫn không tới thăm cô?
Lão phu nhân từ khi biết cô mang bầu đều coi đứa cháu như báu vật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)