Giọt nước cuối cùng cũng đã bị cô uống hết từ lúc nào.
Bây giờ, hoặc là ở đây chờ chết...hoặc là Bắc Minh Dục sẽ tìm thấy cô tới trước khi cô không còn trên cõi đời này nữa.
Ngày thứ 5, người của phía cảnh sát bắt đầu buông lơi, những cư dân cùng không biết nên tìm ở đâu vì quá rộng, chỉ biết tìm từng nhà xưởng không định hướng.
Lý Tranh Diễn nhìn hai mắt Bắc Minh Dục thâm quầng, bọng mắt to tướng, khóe mắt đỏ rực, lão phu nhân thì ngày nào cũng gọi điện ba bốn lần tới để hỏi thăm tình hình, Lý Tranh Diễn cũng muốn khuyên Bắc Minh Dục hay thôi đừng tìm nữa nhưng Bắc Minh Dục sống chết không chịu từ bỏ, kể cả việc ban đêm có phải soi đèn pin lần mò đi tìm anh cũng chấp nhận.
Cuối cùng, vào buổi đêm rạng sáng của ngày thứ 6, anh tìm thấy chiếc dây chuyền của cô được Bắc Minh phu nhân tặng khi cô vừa mới mang thai, nó rơi trên một đống củi khô gần đó. Ánh mắt Bắc Minh Dục bỗng nhiên sáng rực lên, anh lập tức huy động tất cả mọi người đến tìm khu vực gần đó.
“Cô ấy nhất định ở gần đây thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

