Bắc Minh Dục ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt cười tươi rạng rỡ muốn làm lành của Lương Nặc.
“Để ở đó, một lúc nữa tôi muốn uống thì sẽ uống.”
“Không được, vú Hà đặc biệt dặn dò tôi rồi, nhất định phải bảo anh uống hết, không được vì công việc vất vả quá mà làm ảnh hưởng tới sức khỏe!” Lương Nặc nheo nheo mày tiến lên phía trước, mở âu canh vẫn còn nóng ra, hương vị canh gà trong chốc lát đã bay ra khắp căn phòng.
“Có phải rất thơm không? Tôi nói cho anh nghe nhé, khi vú Hà nấu tôi cũng đứng bên cạnh nhìn xem, vú ấy dùng nguyên liệu đều là những loại.....”
Cô đổ canh ra bát, cầm lấy thìa đảo qua đảo lại rồi khẽ thổi cho nguội bớt, đưa tới gần miệng anh: “Nếm một chút?”
Bắc Minh Dục đẩy tài liệu sang một bên, mở miệng ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
