Vài phút sau Lương Bác Sinh và Hứa Thư Á cười cười đi vào phòng, lúc này cô mới hiểu từ “bọn họ” mà Bắc Minh Dục nói là ai.
“Chú Hai thím Hai? Sao hai người lại ở đây?”
Lương Bác Sinh như giả vờ không nhớ gì đến cuộc tranh luận của hai người trong điện thoại vừa nãy, cười cười nói: “Nặc Nặc đúng là biết nói đùa thật đấy! Vừa nãy cháu trong điện thoại chả bảo cháu và cháu rể ở đây ăn cơm còn gì?”
“Cháu có nói như vậy á?” Lương Nặc chớp chớp mắt, cô chỉ nhớ cô nói hai người đi ăn chứ không hề nói ăn ở đâu.
Cô ta giơ tay hướng về phía Bắc Minh Dục bắt tay.
Cứ ngỡ hôm nay anh sẽ được hưởng trọn một ngày tâm trạng vui vẻ nhưng không ngờ lại bị kết thúc ở thời điểm này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
