Lý Tranh Diễn vừa mới cầm đến tay bộ trang sức tinh tế, giá trị đó Lương Nặc liền chạy tới chiêm ngưỡng một lát rồi lập tức quay về khách sạn vì cô nhớ ra đêm nay là đêm trăng tròn, công việc sắp xếp cũng đã hòm hòm, vậy thì Bắc Minh Dục sớm đã trở về rồi.
Lương Nặc sau khi vào phòng khách sạn, ánh mắt Bắc Minh Dục gián liền vào cô. “Tối nay đi đâu chơi đấy? Ai để em mặc thành ra thế này?” Hở hết cả ngực ra rồi, anh còn có thể nhìn thấy khe giữa hai gò bồng đào.
Lương Nặc vừa đặt chiếc túi xuống liền nghe thấy tiếng của Bắc Minh Dục, khuôn mặt cô tối sầm lại: “Anh đang nói cái gì đấy? Tôi và Lý Tranh Diễn đi tham gia một buổi đấu giá trang sức, lẽ nào người ta đều ăn mặc lịch sự đẹp đẽ còn tôi phải mặc đồ thể thao mới được à?”
Chuyện về những bộ đồ gợi cảm đó là chuyện mà Lương Nặc không muốn nhắc đến nhất, sắc mặt cô có chút biến đổi: “Tôi chỉ là không muốn trong buổi đấu giá bị người ta nhìn như vật thể lạ, vậy mà anh lại luôn nghi ngờ tôi, Lý Tranh Diễn là bạn thân của anh, lẽ nào anh ta anh cũng không tin tưởng?”
Bắc Minh Dục đương nhiên là tin tưởng Lý Tranh Diễn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)