“Nha đầu nhà họ Bạch, mau tỉnh lại, cháu phải đi xem mắt rồi.”
“Cháu mà không mau qua đó, người đàn ông tốt sẽ bị kẻ khác nẫng tay trên mất.”
Bạch Linh Lung đang ngủ ngon lành thì bị một lực mạnh đẩy tỉnh. Nhìn người phụ nữ trung niên ăn mặc mang đậm phong cách thập niên trước mặt, đầu óc cô mơ hồ như bị một đống hồ dán dính chặt, không thể suy nghĩ được gì.
“Cháu còn ngây ra nhìn thím làm gì, mau dậy đánh răng rửa mặt chải chuốt đi. Cái người phụ nữ họ Phan kia đã đi gọi cháu gái bà ta rồi, cháu mà không đi ngay, bọn họ sẽ cướp trước cháu đấy.”
“Hôm nay đồng chí nam đó là cục mỡ béo bở, cả nhà đều là công nhân chính thức của xưởng quốc doanh, người lại cao to vạm vỡ. Con gái mười dặm tám làng muốn gả cho cậu ta có thể xếp thành một con phố dài rồi. Nếu không phải thím nhờ người thân giúp đỡ kéo dây tơ hồng cho cháu, đối phương còn chưa chắc đã bớt thời gian đến xem mắt cháu đâu.”
“Cháu nhanh lên, mau thu dọn đi.”
Trong lúc người phụ nữ này nước bọt bay tứ tung, Bạch Linh Lung rốt cuộc cũng hoàn hồn, não bộ đã có thể hoạt động bình thường. Đồng thời, một đoạn ký ức dài không thuộc về cô tràn vào trong đầu.
Cô vốn là người của thế kỷ 21, sinh ra trong gia tộc hào môn họ Bạch, là hòn ngọc quý trên tay cha mẹ, từ nhỏ đã sống cuộc sống sung túc không lo nghĩ. Nhưng cha mẹ cô đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi khi cô mười tuổi. Cơ ngơi khổng lồ của nhà họ Bạch rơi vào tay người chú hai. Từ một nàng công chúa nhận được muôn vàn sủng ái, cô biến thành kẻ đáng thương, phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu.
Mãi đến năm 18 tuổi, cô mới vô tình biết được cha mẹ mình bị chú hai và thím hai cấu kết với người ngoài hại chết. Từ lúc đó, cô bắt đầu lên kế hoạch trả thù. Mất mười năm trời, cô mới tiễn toàn bộ kẻ thù xuống suối vàng sám hối với cha mẹ.
Sản nghiệp nhà họ Bạch trở về tay mình, Bạch Linh Lung vừa dọn dẹp sạch sẽ đám sâu mọt cặn bã trong nội bộ Tập đoàn Bạch thị, cảm thấy hơi mệt mỏi nên chợp mắt ngủ trưa một lát. Nào ngờ, hồn phách lại bị Hắc Bạch Vô Thường của địa phủ câu đi ngay trong giấc mộng.
Tuy nhiên, sau khi đến địa phủ, lúc Phán quan đọc thông tin tử vong của cô, cô mới phát hiện thông tin tử vong hoàn toàn không khớp với mình.
Người chết trùng tên trùng họ với cô, nhưng đối phương đã 82 tuổi, còn cô mới 28 tuổi.
Con quỷ chết oan thực sự!
Mười năm trước cô sống vô cùng gian nan, vất vả lắm mới có thể bắt đầu cuộc sống mới, vậy mà lại bị sứ giả câu hồn câu nhầm hồn mà mất mạng. Ôm một bụng oán khí, cô làm loạn ở địa phủ, quậy cho Diêm Vương điện gà bay chó sủa, dã quỷ ác quỷ chạy tán loạn. Cuối cùng ép Diêm Vương phải đích thân ra mặt đàm phán với cô.
Cô mạnh mẽ yêu cầu Diêm Vương thi triển thần thông đưa hồn phách cô trở về cơ thể, nhưng Diêm Vương lại thông báo với cô rằng, thế giới cô đang sống đã xảy ra biến cố và biến mất, tất cả mọi thứ đều không còn, hồn phách của cô không thể quay về.
Lúc đó cô tức giận đến mức suýt hồn bay phách lạc, dùng miệng lưỡi sắc bén cãi lý ở Diêm Vương điện, đàm phán tranh luận với ông ta suốt một ngày một đêm. Cuối cùng, cô giành được cơ hội đi đến không gian song song để trọng sinh.
Ngoài ra, trước khi nhảy vào đường luân hồi trọng sinh, cô còn cướp một món tiểu thần khí từ tay Diêm Vương xem như quà bồi thường.
Tiểu thần khí!
Thứ này vốn treo bên hông Diêm Vương, hình dáng bên ngoài giống như một chiếc nhẫn bình thường không có gì lạ. Nhưng cô liếc mắt một cái đã chắc chắn thứ này không đơn giản. Lại nhớ tới vẻ mặt đau xót như bị táo bón của Diêm Vương lúc cô cướp đi, cô càng mong đợi công năng của tiểu thần khí này hơn.
Nghĩ đến đây, cô vội vàng tìm kiếm. Bàn tay trong chăn vừa xoay một cái, chiếc nhẫn màu xám trắng đã xuất hiện trong tay.
Thấy chiếc nhẫn này cũng đi theo, Bạch Linh Lung yên tâm rồi.
“Nha đầu nhà họ Bạch, sao cháu còn ngẩn người ra đó? Nhanh lên đi.”
Người phụ nữ bên cạnh không nhịn được lại đẩy cô một cái, cau chặt mày, bày ra vẻ mặt phức tạp khó tả: “Cháu đừng nói là đổi ý không muốn đi nữa nhé? Cháu không đi, tiền phẫu thuật của mẹ cháu lấy đâu ra? Hôm nay mẹ cháu bắt buộc phải đưa vào phòng phẫu thuật. Hôm qua bác sĩ đã nói rồi, cháu mà còn kéo dài nữa, mẹ cháu sẽ mất mạng đấy.”
Những lời này lọt vào tai, có lẽ là bị ảnh hưởng bởi ý thức mà nguyên chủ để lại, Bạch Linh Lung xoay người ngồi dậy: “Thím, cháu biết rồi, cháu đi.”
“Thế mới đúng chứ, cháu nhanh lên một chút.”
Người phụ nữ trung niên dường như cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ ra nụ cười. Lúc vặn vẹo cặp mông béo đi ra ngoài còn để lại một câu: “Thím đợi tin tốt của cháu.”
Lúc này Bạch Linh Lung cũng đã tiêu hóa xong toàn bộ ký ức của nguyên chủ. Cô và nguyên chủ cũng trùng tên trùng họ, nguyên chủ năm nay 18 tuổi.
Hiện tại là thập niên 70 ở không gian song song, thời kỳ nghèo khó khi vấn đề cơm no áo ấm còn chưa được giải quyết. Vừa qua năm mới không lâu, đầu năm 1976, nhà ở đại đội Ngưu Giác Loan thuộc Huyện Dương, một huyện lỵ hẻo lánh ở miền Trung Nam.
Hoàn cảnh gia đình rất giống với tình tiết trong một số bộ tiểu thuyết mạng. Một đại gia đình toàn họ hàng cực phẩm, có một gã cha cặn bã rác rưởi mà cô chẳng buồn nhắc tới.
Theo ký ức của nguyên chủ, lần này là gã cha cặn bã của cô ra ngoài tòm tem với người phụ nữ trên thành phố, ghét bỏ hai mẹ con cô là gánh nặng, ép mẹ cô ly hôn. Đám ông bà nội và chú bác họ hàng cực phẩm cặn bã hùa nhau ép buộc hai mẹ con. Hai mẹ con xảy ra xô xát với bọn họ, kết quả mẹ nguyên chủ bị lão kiền bà nhà họ Bạch dùng gậy đập trúng đầu, trọng thương hôn mê.
Nguyên chủ tính tình nóng nảy, từ nhỏ đã sắc bén như con nhím. Thấy bọn họ đánh mẹ mình bị thương, cô xách dao phay liều mạng với người nhà họ Bạch. Cuối cùng vì quá tức giận, cứ thế tự làm mình tức đến ngất xỉu.
Hai mẹ con đồng thời hôn mê, được lãnh đạo công xã khẩn cấp đưa đến bệnh viện huyện. Nhưng bệnh viện huyện nói thương thế của họ quá nặng, tính mạng nguy kịch, nên vội vàng chuyển viện đưa lên bệnh viện thành phố.
Bởi vì những việc làm của người nhà họ Bạch và gã cha cặn bã, nguyên chủ quá phẫn nộ. Sự hận thù và oán giận tràn ngập lồng ngực, cảm xúc quá kích động, cả đêm trằn trọc không ngủ được, lại cứ thế tự làm mình tức đến mất mạng.
Thế là để cho con quỷ chết oan như cô nhặt được một cơ thể tốt với giá hời.
Nhìn thoáng qua mẹ ruột của nguyên chủ đang trọng thương hôn mê trên giường bệnh bên cạnh, cô chấp nhận sự thật mình đã chiếm giữ cơ thể người khác, thấp giọng lẩm bẩm: “Bạch Linh Lung, tôi sẽ thay cô sống thật tốt, sẽ chăm sóc tốt cho mẹ cô. Những kẻ cô hận, tôi đều sẽ giúp cô xử lý, sẽ không để bọn họ có ngày tháng tốt lành đâu.”
Còn về chuyện xem mắt này, thực ra trong lòng nguyên chủ không hề muốn, cô ấy hết cách rồi mới chọn con đường này.
Bạch Linh Lung sờ hai đồng ba hào trong túi, bất đắc dĩ thở dài. Bảo cô bán mình đổi lấy tiền sính lễ, cô cũng không làm được. Cô định đi đối phó với đối tượng xem mắt này trước, sau đó sẽ đi tìm gã cặn bã kia đòi tiền.
Nguyên chủ đòi không được, không có nghĩa là cô đòi không được.
Cô tùy ý chỉnh đốn lại quần áo, đang định ra cửa thì bà mối lại đi vào, nói chuyện lạch cạch như đốt pháo: “Nha đầu nhà họ Bạch, mau đi đi. Đồng chí nam đã đến tiệm cơm quốc doanh rồi, họ Lộ, mặc quần áo đen, tuổi chừng hai mươi, dáng người cao to tuấn tú, cao một mét tám, nam tính vạm vỡ, là đồng chí nam tuấn tú vạn người mới có một...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
