Hắn đã xuống nông thôn năm sáu năm rồi.
Năm nay hắn đã 23 tuổi rồi, không biết sau này còn có thể về thành phố không.
Nếu cứ mãi không về được thành phố, cũng không thể cứ không lấy vợ mãi được.
Hắn bây giờ đang trẻ trung, dục vọng rất lớn, không muốn lúc nào cũng dựa vào bản thân tự giải quyết.
Mà Cố Nguyệt lúc này vừa hay xuất hiện.
Chu Thiên nghĩ đến Lý Thiển Nịnh đã là mẹ của ba đứa trẻ.
Lần đầu tiên gặp ở điểm thanh niên trí thức đã bị dung mạo rạng rỡ động lòng người của cô thu hút sâu sắc.
Từ đó về sau trong lòng luôn ôm ấp tâm tư nhỏ.
Không ngờ cuối cùng lại bị gã đàn ông thô kệch Cố Thời trong làng nẫng tay trên.
Hắn vô số lần hối hận tại sao không sớm bày tỏ tâm ý.
Nếu hắn sớm bày tỏ tâm ý thì người lấy Lý Thiển Nịnh có phải là hắn rồi không.
Đáng tiếc trên đời không có thuốc hối hận, cô đã là mẹ của ba đứa trẻ rồi.
Tuy nói Cố Thời đã chết.
Nhưng Lý Thiển Nịnh có đẹp đến mấy hắn cũng không muốn lấy người phụ nữ người khác đã dùng qua.
Huống hồ cô còn có ba đứa con.
Cố Nguyệt nhìn Chu Thiên sắc mặt nhạt nhẽo trước mặt e thẹn mở lời: “Anh Chu Thiên, em muốn hỏi lúc chúng ta kết hôn thì phòng tân hôn bố trí ở đâu?”
Chu Thiên sững người.
Hắn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.
Hắn và Cố Nguyệt kết hôn xong quả thực không thể ngủ ở điểm thanh niên trí thức nữa.
Phòng ở điểm thanh niên trí thức vốn đã không lớn người lại đông còn là nam nữ ở riêng.
Ngủ ở đây thì ý nghĩa hắn lấy vợ không còn nữa, làm gì cũng không tiện.
Chu Thiên suy nghĩ một chút.
“Ngày mai anh đi xem trong làng có ai cho thuê nhà không.”
“Anh đi thuê một căn nhỏ, đợi kết hôn xong chúng ta sẽ ở trong căn nhà thuê đó.”
Cố Nguyệt như nghĩ đến điều gì, mặt lập tức đỏ bừng, ngại ngùng gật đầu.
“Còn chuyện gì nữa không?”
Cố Nguyệt: “Không còn ạ.”
Cố Nguyệt vốn định hỏi hắn có thể giúp bỏ ra 5 đồng đó không.
Nghĩ lại vẫn thôi, không muốn chưa gả qua đã phá hỏng ấn tượng trong lòng Chu Thiên.
“Không còn sớm nữa, nếu không có việc gì thì em mau về đi.”
Cố Nguyệt còn muốn ở lại với Chu Thiên thêm một lát nói chuyện bồi đắp tình cảm cơ.
Thấy trời quả thực không còn sớm nữa, đành phải đồng ý với Chu Thiên đi về nhà.
Cố Nguyệt về đến nhà thấy cả nhà một bàn lớn vừa ăn xong bữa tối.
Vào bếp xem vậy mà không để lại cho cô ta một chút nào.
Tức giận hỏi Cố mẫu: “Mẹ, sao mọi người không để phần bữa tối cho con.”
Cố mẫu cũng mặc kệ sự phẫn nộ trong lời nói của Cố Nguyệt: “Ây da, người chồng tương lai đó của mày không giữ mày lại ăn cơm à???”
“Chúng tao còn tưởng giờ cơm này mày đi tìm nó, nó kiểu gì cũng sẽ giữ mày lại ăn bữa tối chứ.”
Cố Nguyệt cứng họng bất mãn nói: “Điểm thanh niên trí thức của họ đều là tự góp tiền ăn cùng nấu ăn.”
“Lúc con đến họ đã sắp ăn xong rồi, làm sao giữ con lại ăn cơm được?”
Cố mẫu: “Thế thì tao làm sao mà biết được.”
“Một bữa không ăn cũng không chết đói được, thôi, đi ngủ sớm đi, sáng mai rồi ăn.”
Cố Nguyệt đối với cái nhà này đã ngày càng thất vọng rồi.
Nghĩ lại bố mẹ cũng sẽ không chuẩn bị của hồi môn cho cô ta đâu.
Đến lúc đó cô ta sẽ tự lấy 200 đồng ra nói là người nhà cho cô ta tiền của hồi môn để cô ta tự xem mà mua.
Ngày thứ ba.
Hôn lễ của Chu Thiên và Cố Nguyệt rất đơn giản.
Chỉ là đón Cố Nguyệt từ nhà trưởng thôn Cố đến căn nhà hoang mà hắn vừa thuê trong làng hôm kia.
Nhà rất nát, Chu Thiên chỉ nhờ người sửa sang lại qua loa.
Hết cách rồi hắn cũng không có nhiều tiền, không thuê được nhà quá tốt, chỉ đành tạm bợ trước.
Cố Nguyệt ngồi trên giường nhìn căn nhà đất chật hẹp và tồi tàn này.
Trong nhà chỉ có một cái giường một cái bàn hai cái ghế đẩu, ngay cả một cái tủ quần áo cũng không có.
Lúc này Cố Nguyệt cũng có chút hoang mang, không biết sự lựa chọn của mình rốt cuộc là đúng hay sai.
Nhưng đã đến bước này rồi cô ta cũng không còn đường hối hận nữa.
Chu Thiên ở bên ngoài tiếp khách, hôm nay chỉ mời các thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức.
Chớp mắt màn đêm buông xuống, Chu Thiên tiễn hết khách xong thì trở về phòng.
Nhìn Cố Nguyệt ngồi trên giường mặt trang điểm rất trắng hai bên má đánh má hồng tô son đỏ chót.
Tâm tư vừa mới dâng lên lập tức nhạt đi không ít.
“Em đi rửa mặt trước đi.”
Cố Nguyệt nghe vậy e thẹn không thôi, vặn vẹo đi lấy nước.
“Anh Thiên anh có thể ra ngoài một lát trước được không?”
Cố Nguyệt muốn nhân tiện lau người một chút, dù sao cũng là lần đầu tiên của cô ta, cô ta vẫn muốn thể hiện cho tốt.
Chu Thiên nghe xong lập tức ra khỏi phòng đi ra ngoài.
Hơn nửa tiếng sau.
Chu Thiên quay lại nhìn thấy Cố Nguyệt đã rửa sạch mặt không trang điểm xõa tóc chỉ mặc áo lót ngồi trong chăn.
Nuốt nước bọt.
Chu Thiên cảm thấy Cố Nguyệt lúc này cũng coi như xinh đẹp.
“Trời không còn sớm nữa, chúng ta nghỉ ngơi thôi!”
Nói xong Chu Thiên liền vừa cởi quần áo vừa đi về phía giường.
Đợi đi đến bên giường quần áo trên người đã ở hết trên mặt đất rồi.
Cố Nguyệt ngẩng đầu nhìn Chu Thiên một cái, e thẹn cúi đầu.
Chu Thiên lên giường kéo chăn chui vào đè lên người Cố Nguyệt.
Cố Nguyệt nắm chặt chăn: “Anh Thiên, em hơi sợ.”
Chu Thiên: “Đừng lo, anh sẽ cẩn thận một chút.”
Nói xong liền cởi sạch quần áo của Cố Nguyệt.
Chu Thiên nhìn cơ thể trắng phát sáng dưới thân, trong mắt lập tức nhuốm màu tình dục.
Chồm người đè lên, giường cọt kẹt rung lên.
Cố Nguyệt không biết dùng từ gì để diễn tả cảm giác lúc này.
Từ chỗ chỉ cảm thấy đau lúc đầu, đến sau này ngày càng thoải mái.
Giống như giẫm trên bông, lại giống như đang ở trên mây.
Đêm nay Cố Nguyệt bị Chu Thiên lật qua lật lại nhiều lần, cuối cùng lại ngất đi.
Chu Thiên lần đầu tiên nếm mùi đời.
Ngoài lần đầu tiên hơi không kiên trì được.
Về sau ngày càng lâu.
Cảm nhận được cảm giác hoàn toàn khác biệt so với tự mình giải quyết càng lúc càng không biết tiết chế.
Cũng mặc kệ Cố Nguyệt dưới thân có chịu đựng nổi không.
Dù sao trong mắt hắn hắn lấy cô ta đã là rất thiệt thòi rồi.
Đây là trách nhiệm cô ta phải thực hiện với tư cách là một người vợ, sao có thể không để hắn thỏa mãn chứ.
Nhà Lý Thiển Nịnh.
Lý Thiển Nịnh học xong sang phòng bên cạnh đắp lại chăn cho hai đứa nhỏ, rồi cùng con gái vào không gian của cô bé tu luyện.
Cố Hạ bây giờ đã Luyện Khí tầng 8 rồi.
Một tuổi Luyện Khí tầng 8, đây là thành tích mà lúc ở Tu Tiên giới cô bé cũng không có được.
Vẫn là nhờ có kinh nghiệm tu luyện ở Tu Tiên giới và không gian bảo bối của cô bé.
Lý Thiển Nịnh cũng đã đến Luyện Khí tầng 3 rồi, không ngờ mẹ cô bé có thể tu luyện nhanh như vậy.
Quả không hổ là mẹ cô bé.
Lý Thiển Nịnh toàn tâm toàn ý nỗ lực vận chuyển công pháp hấp thụ linh khí.
Con gái đều Luyện Khí tầng 8 rồi, cô mới Luyện Khí tầng 3, không thể làm vướng chân con gái được.
Hơn nữa cô cũng muốn mau chóng đến Luyện Khí tầng 5 để có thể dùng một số thuật pháp nhỏ.
Mỗi lần nhìn con gái dùng một thuật thanh tẩy là nhà cửa sạch sẽ tinh tươm, cô cũng rất động lòng.
Khoan hãy nói đến cái khác, nhìn những pháp thuật nhỏ mà con gái thường dùng quả thực quá thích hợp để làm việc nhà.
Lại một đêm trôi qua, Lý Thiển Nịnh cảm thấy sắp đột phá đến Luyện Khí tầng 4 rồi.
Trời gần sáng, cùng con gái ra khỏi không gian.
Nhà Chu Thiên.
Cố Nguyệt nhìn Chu Thiên mặt đầy vẻ mệt mỏi trong lòng càng hận bố mình hơn.
Cứ đợi đấy, đợi sau này cô ta và Chu Thiên cùng nhau về thành phố xem họ có đến nịnh bợ họ không.
Đến lúc đó cô ta sẽ không bao giờ về nữa.
“Chồng ăn nhiều một chút, vất vả cho anh rồi.”
Em đi lên trấn mua chút thịt về bồi bổ cho anh.
Chu Thiên vốn lười để ý đến Cố Nguyệt, nghe cô ta hiểu chuyện như vậy.
Hài lòng không ít, cũng coi như biết xót hắn, nỡ lấy tiền của hồi môn ra dùng.
Chu Thiên gật đầu: “Vậy em đi sớm về sớm.”
Cố Nguyệt: “Em sẽ cố gắng về trước buổi trưa, anh đi làm nhớ mang theo nước em chuẩn bị cho anh nhé.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

