"Không đi."
Giang Duyên trực tiếp đóng cửa xe.
Chiếc xe màu đen sang trọng lướt đi trên đường, những ánh đèn neon trên phố nhanh chóng lùi lại phía sau.
Trong xe, gương mặt thanh tú của Giang Duyên mờ ảo dưới ánh sáng lờ mờ.
Lúc này trên đường một chiếc xe đột nhiên vượt đèn đỏ, lao ra ngã tư, giữa tiếng hét kinh hoàng của mọi người, điên cuồng đâm vào chiếc xe màu đen sang trọng.
Tiếng va chạm vang lớn, kèm theo tiếng phanh chói tai bất ngờ vang lên.
Xe quay cuồng, trong khoảnh khắc trước khi ngất xỉu, Giang Duyên thấy chiếc vòng ngọc mà anh vứt sang một bên vừa rơi vào tay mình.
Chiếc vòng ngọc màu đỏ đã vỡ đứt làm đôi.
...
Ngày hôm sau, nắng cuối hạ gay gắt khó chịu, cây cối trong sân xanh mướt nhưng ủ rũ.
Bữa trưa được dọn tại phòng ăn của biệt thự.
Mộ Dao vừa mới ngồi xuống, Mộ Vạn Hải đã khó chịu hừ một tiếng rồi lên tiếng: "Tiêu Tuyết nói con đã hủy hôn với thiếu gia nhà họ Giang, có đúng không?"
"Vâng, con và anh ấy đã hủy bỏ hôn ước rồi." Mộ Dao đáp lại.
"Hỗn láo! Chuyện quan trọng như vậy sao không bàn bạc với ta trước? Con tự ý hủy hôn, có biết sẽ gây ảnh hưởng lớn thế nào đến gia tộc Mộ chúng ta không?"
Giọng Mộ Vạn Hải đầy giận dữ, rõ ràng rất bất mãn với hành động tự quyết của Mộ Dao.
Đứa con gái nuôi ở nông thôn này xem ra đúng là vô dụng, cuối cùng vẫn không bằng nuôi bên cạnh.
"Vạn Hải, đừng dọa con bé."
Hà Tú Mi bên cạnh khuyên nhủ: "Tiểu Dao vẫn sống ở nông thôn, nhiều quy tắc lễ nghĩa cũng chưa hiểu, từ từ dạy là được. Hơn nữa Tiểu Dao không thích thiếu gia nhà họ Giang, cũng không thể trách nó, tình cảm không thể miễn cưỡng được."
Hà Tú Mi mỉm cười dịu dàng với Mộ Dao, an ủi: "Ba con không thật sự giận con đâu, đừng sợ."
Mộ Dao khẽ nhếch môi, không hé một tiếng.
Nếu không biết nội dung trong sách, nhìn người mẹ kế với khuôn mặt hiền dịu trước mặt, Mộ Dao thật sự sẽ giống nguyên chủ, bị đối phương lừa, tưởng rằng bà ta tốt bụng, luôn bênh vực cô, còn yêu thương cô nữa.
Cuối cùng Mộ Vạn Hải cũng nguôi giận, ông thở dài: "Tối qua thiếu gia nhà họ Giang đã gặp tai nạn giao thông, ngày mai ta sẽ đưa con đến bệnh viện thăm cậu ấy, tiện thể xin lỗi Giang lão gia, xem ông ấy nói sao."
Sáng nay ông ta nhận được tin Giang Duyên sau khi dự tiệc sinh nhật, trên đường về đã gặp tai nạn.
"Cái gì? Ba, ba nói... Giang Duyên gặp tai nạn giao thông sao?"
Mộ Tiêu Tuyết ngẩng đầu kinh ngạc, gương mặt xinh đẹp đầy lo lắng: "Anh ấy giờ thế nào rồi, có nghiêm trọng không ba?"
"Hiện giờ vẫn chưa rõ tình hình." Nhà họ Giang đã phong tỏa tin tức, ông ta đã cho người theo dõi sát sao bên bệnh viện.
Mộ Tiêu Tuyết lo lắng: "Ba, ngày mai con đi cùng ba nhé."
"Ừ."
"Tiểu Dao, em không quan tâm đến Giang Duyên sao?" Mộ Tiêu Tuyết nhịn không được hỏi, vì trước đây Mộ Dao vẫn luôn rất si mê Giang Duyên, vậy mà lúc này nghe tin anh gặp tai nạn lại chẳng có chút phản ứng nào, vẻ mặt bình thản.
Lúc này người hầu bưng đến một đĩa cherry đã rửa sạch, đặt trước mặt Mộ Tiêu Tuyết.
Mộ Dao vô tình liếc nhìn, chỉ thấy trong đĩa thủy tinh chất đầy những quả cherry màu sắc tươi đẹp, trái to tròn, đỏ thẫm như ngọc mã não, còn đọng những giọt nước trong veo, không hiểu sao lại khiến cô không thể rời mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)