Khánh Vinh phủ là đất phong của Thụy Vương, Thụy Vương là đệ đệ ruột cùng một mẹ sinh ra của đương kim hoàng thượng, người này háo sắc tham lam chỉ thích hưởng thụ, coi bá tánh như cỏ rác. Đời trước Thụy Vương chẳng những không cho lưu dân vào thành, mà còn phái quan binh canh giữ cửa thành cùng bốn phía tường thành, nếu có lưu dân tự tiện xông vào liền giết chết không tha.
Hành vi này khơi dậy sự phản kháng của các dân chạy nạn nên bùng phát bạo loạn, trận bạo loạn này khiến vô số người chết, người ở thôn Đại Bình đã chết hơn phân nửa, cha và tiểu muội hắn chết, đaị cô Kim Dục chết, Kim lão đầu, Kim lão thái cùng nhị phòng tam phòng mấy cái tiểu hài tử cũng đã chết.
Sau lại chư hầu khắp nơi khởi binh tạo phản, bắt người khắp nơi tham gia quân ngũ, Kim Dục mấy cái thúc thúc cùng biểu ca, dượng đều bị chộp tới tham gia quân ngũ, chết ở trên chiến trường.
Mà hắn cũng theo vị quý nhân kia, ra chiến trường......
Nghe xong hắn phân tích, Kim Dục năm người đều giật mình.
Tên nhị đệ chết tiệt kia lại dám ra tay hại nữ nhi ông, ông sao lại dám ở chung với những người đó, đây không phải là tìm chết sao?
Trước kia con cái còn nhỏ, Tiểu Dục lại bệnh tật ốm yếu, ông cùng nương bọn nhỏ không nuôi nổi, Kim lão đầu lại cũng không cho ông cái gì, cho nên ông mới chết sống quấn lấy không chịu phân gia. Hiện giờ bọn nhỏ trưởng thành, hoàn cảnh lại trở nên nên như thế này, liền không cần thiết lại cùng những cái đó gọi là người thân ở bên nhau.
Nghe những lời này, Kim Dục ngay lập tức cảm thấy cha nàng là dạng người quyết đoán thẳng thắn, nàng thật sự rất thích.
Nàng không thích bất kỳ người nào của nhà cũ Kim gia, Kim lão đầu thiên vị đến mức không quan tâm đến sự sống chết của đại cô và cha nàng, thật giống như cha nàng cùng đại cô là nhặt được. Mặc dù từ nhỏ nàng ốm yếu bệnh tật nên không thể làm việc kiếm sống, nhưng sau năm tuổi nàng đã học được một tay nữ hồng, ở phương diện này nàng đặc biệt có thiên phú, làm ra đồ vật cũng kiếm được không ít tiền, những cái đó tiền chỉ có một bộ phận bị cha nàng giấu đi, còn lại phần lớn đều rơi vào tay gia nãi.
Cũng không có biện pháp, không đem tiền đưa cho gia nãi, bọn họ liền không cho nàng mua kim chỉ, còn bắt nàng xuống đồng làm việc.
Nàng làm nữ hồng kiếm không ít tiền cho Kim gia, nhưng kết quả đến khi chạy nạn nàng lại bị bỏ rơi vì ốm yếu.
Nàng không muốn dính dáng tới những người thân vô tình như Kim lão đầu nữa, nàng muốn rời xa cực phẩm, yêu quý mạng sống.
“Vậy không đi Khánh Vinh phủ, chúng ta tìm chỗ khác đi.” Kim Dục hỏi Lương Nguyên, “Ngươi có chỗ nào tốt để đi sao?”
Mặc dù quen biết Lương Nguyên chưa lâu nhưng nàng có thể nhìn ra nam nhân này không chỉ quyết đoán mà còn chu đáo, cẩn thận, rất có cảm giác an toàn, đi theo hắn thì sẽ không sai.
Nhìn thấy ánh sáng lấp lánh trong mắt Kim Dục, lông mày Lương Nguyên giật giật, hắn không ngờ Kim Dục lại đột nhiên hỏi vấn đề này, tiểu nha đầu này là muốn đi theo hắn?
“Ta muốn mang cha cùng muội muội đi Bách Thú sơn.” Lương Nguyên đạm nhiên nói.
Kim phụ vừa ăn bánh bao vừa nhíu mày: "Bách Thú sơn? Đó là nơi nào? Thúc chưa từng nghe qua. Tên nghe liền giống như một ngọn núi tràn đầy dã thú."
Lương Nguyên mân mê dao phay bên hông: “Bách thú sơn ở phía nam, cách đây hơn năm ngàn dặm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
