Tốn rất nhiều sức lực, cuối cùng cô cũng sắp xếp được các sợi tơ gọn gàng. Trang Sinh Hiểu Mộng lấy ra một mảnh xương thú dài mảnh, tiếp đến sử dụng linh lực để đục một lỗ nhỏ ở một đầu.
Khán giả vẫn đang dõi theo mọi động tác của Trang Sinh Hiểu Mộng: “Ta hoa mắt sao? Trên mảnh xương kia hình như… xuất hiện một cái lỗ…?”
“Không phải đâu, chắc là do vấn đề góc nhìn thôi.”
“Hình như ta cũng nhìn thấy.”
“Mảnh xương quá nhỏ, cộng thêm ánh đèn leo lét trong đêm, cho nên khán giả chúng ta không thể thấy rõ, trên mảnh xương ấy rốt cục có lỗ trước hay không?” Khu bình luận sôi nổi, náo nhiệt hẳn lên.
Nhưng rất nhanh sau đó, có chuyện làm họ phải kinh ngạc hơn đã xuất hiện. Trang Sinh Hiểu Mộng xuyên sợi tơ qua lỗ nhỏ trên mảnh xương. Dùng kim xương ghép từng mảnh lông thú đang để trên mặt đất lại.
Đến giờ thay đồ rồi, tuy rằng người bẩn thì có thể dùng thuật vệ sinh để làm sạch, nhưng bộ váy nhỏ màu hồng nhạt trên người cô không thể tiếp tục lăn lộn trong khu rừng nguyên sinh này nữa.
Mọi động tác của Trang Sinh Hiểu Mộng như có một loại ma lực, khiến khán giả vô thức bị thu hút vào. Từng mảnh da lông riêng rẽ lại thần kỳ biến thành quần áo dưới đôi tay điêu luyện của cô.
Tất cả mọi thứ đều được may lại bằng một cây kim xương thô sơ. Một bộ quần áo mềm mại, có thể giữ ấm, có thể chịu bẩn, có thể va quệt, rất thích hợp để mặc đi trong rừng.
Khán giả xem đến thán phục không thôi, họ khen đến mức không còn từ nào để có thể khen cô: “Ta học về robot, chỉ cần lật sách sang trang sau là không còn nhớ gì về vị trí linh kiện nữa. Không hổ danh là đại thần, làm ra bộ đồ ấy mà không cần đến bản vẽ.”
Cuối cùng thành phẩm hiện ra trước mắt, Trang Sinh Hiểu Mộng đặt những sợi tơ tằm lên kéo thử một cái. Mọi thứ đều rất tốt, không xảy ra vấn đề gì hết.
“Có ai hiểu…đại thần đang làm gì không?” Một khán giả trong khu bình luận lên tiếng.
“Lúc trước đại thần cũng đã trình diễn kỹ thuật ghép gỗ rồi. Đại thần đã ghép một căn nhà gỗ trước mắt mọi người rồi đó. Nhưng đây là cái gì?”
“Thoạt nhìn thật phức tạp, cũng kỳ lạ. Tóm lại chắc món đồ này không vô dụng đâu.” Khu bình luận tiếp tục huyên náo một trận.
Ở thời đại này không có ai nhận ra đây là khung cửi dệt vải. Loại máy thủ công đơn sơ này đã sớm biến mất trong dòng chảy lịch sử.
Trang Sinh Hiểu Mộng cài sợi tơ vào, bắt đầu dệt vải, đoạn đầu tiên của tấm vải chậm rãi thành hình. Cuối cùng cũng có người hiểu ra, đây chính là khung cửi dệt vải.
Tiếng những thanh gỗ va chạm với nhau theo quy luật vang lên trong đêm. Từng sợi tơ đan xen với nhau theo tiết tấu được lặp đi lặp lại, mảnh vải dần dần dài ra.
Trang Sinh Hiểu Mộng ngáp một cái trong sự nhàm chán, nhưng cô không biết rằng, khán giả đang theo dõi cô thì vô cùng kích động, bọn họ bàn luận rất sôi nổi.
Đồng hồ sinh học của Trang Sinh Hiểu Mộng rất đúng giờ, cơn buồn ngủ đã kéo đến, cô đi tắm rửa rồi đi ngủ. Nhưng khán giả đang trông mong cô dệt ra tấm vải hoàn chỉnh thì không tài nào ngủ được. Bọn họ chờ đợi cô đến ngứa ngáy cả tâm hồn mà không thể làm gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
