Nửa đêm, một vầng trăng máu treo trên cao, bốn bề tĩnh lặng không một tiếng động.
Ánh đèn trên đỉnh đầu trong nhà kho chớp tắt liên tục, xen lẫn những tiếng thở dốc căng thẳng.
Trong góc, một đám người đang co cụm lại với nhau, nhỏ giọng bàn tán chuyện gì đó.
Có người co rúm trong góc nhỏ giọng bàn tán: "Thật sự phải ném cô ta ra ngoài làm mồi nhử sao?"
"Chúng ta còn lựa chọn nào khác sao? Đám tang thi đó hình như rất hứng thú với cô ta, nếu không có ai đi dụ chúng đi, tất cả chúng ta đều sẽ bị nhốt ở đây, hoặc là vì thiếu thức ăn mà chết đói rồi cuối cùng tàn sát lẫn nhau, hoặc là bị chúng tìm được vị trí cụ thể, chẳng lẽ các người quên mất kết cục sẽ ra sao rồi à?"
Vừa nhắc tới chuyện này, những người sống sót vất vả lắm mới sống được đến hiện giờ đều rùng mình một cái, dạ dày không kìm được cuộn lên từng cơn buồn nôn ớn lạnh.
Kết cục khi bị tang thi tìm thấy, biến thành tang thi đã là còn may.
Hiện giờ tang thi đang tìm kiếm thức ăn trên diện rộng, bọn họ đã không biết bao nhiêu lần tận mắt chứng kiến có người bị đám súc sinh tàn nhẫn đó xé xác hành hạ đến chết ngay khi còn sống, bị xé toạc cơ thể một cách tàn bạo, moi sạch lục phủ ngũ tạng, rồi bị chúng điên cuồng tranh giành xâu xé ăn thịt.
Hơn một tháng trước, mạt thế đã giáng xuống mà không có bất kỳ điềm báo nào.
Tín hiệu nhiễu sóng phát ra từ chiếc tivi cũ kỹ trong nhà kho chính là ghi chép cuối cùng của nhân loại về tang thi.
Virus tang thi lây nhiễm qua vết thương, tốc độ lây lan có thể gọi là khủng khiếp.
Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi đã càn quét toàn cầu, bên ngoài vô số tang thi hoành hành, bọn họ cũng vất vả lắm mới tìm được một nơi hẻo lánh tạm thời an toàn thế này.
Tang thi đều đang khuếch tán ra xung quanh, nơi này nằm ngay trung tâm thành phố nhưng lại là một nhà kho bỏ hoang cực kỳ kín đáo.
Nghe nói mấy năm trước ở đây từng xảy ra án mạng, sau đó liền bị phong tỏa không ai ngó ngàng tới, không ngờ lại trở thành chiếc phao cứu mạng cuối cùng của tất cả mọi người.
Những người sống sót của toàn thành phố gần như đều chen chúc hết trong nhà kho này.
"Hừ, đợi cô ta tỉnh lại, tốt nhất là nên tự giác một chút, đừng ép chúng ta ném cô ta ra ngoài, đến lúc đó làm ầm ĩ lên ai cũng khó coi, lại còn dẫn tang thi tới, tất cả chúng ta chẳng ai sống nổi đâu."
"Đúng thế, ai bảo cô ta hại chúng ta trước, lại còn suýt chút nữa đẩy Quý Vũ Mộng vào đống tang thi, may mà em gái Quý phúc lớn mạng lớn, có dị năng giả cứu cô ấy, nếu không tất cả chúng ta đều bị cô ta hại chết rồi!"
"Lát nữa bắt cô ta ra ngoài tìm vật tư, lúc quay lại chúng ta không ai được mở cửa cho cô ta, để cô ta chết ở bên ngoài đi."
"Mày nói nhỏ thôi! Dẫn tang thi tới thì làm sao!"
"Suỵt suỵt! Trên đỉnh đầu hình như lại có động tĩnh rồi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)