Dám động tới dân chúng trong huyện của nàng!
Thẩm Tranh xắn tay áo lên, lập tức triệu tập nhân lực!
"Gọi hết bộ khoái trong huyện nha ra đây, trang bị binh khí đầy đủ, lập tức đi theo ta!"
Nói xong Thẩm Tranh rảo bước chạy về phía phòng vũ bị của huyện nha, nàng phải chọn lấy một thứ binh khí vừa tay mới được!
Vừa mở cửa phòng ra, Thẩm Tranh liền ngẩn người.
Mấy khúc gậy gỗ rụng khớp, vài thanh cung tên trọc lóc chẳng còn mẩu lông chim nào, lại thêm mấy thanh trường đao gỉ sét tróc vảy.
Thẩm Tranh: "......"
Xem ra mấy thanh gậy sát uy trên công đường cùng thước thép của bộ khoái đúng là những binh khí khá khẩm nhất ra dáng nhất của cái huyện nha này rồi.
Thẩm Tranh bất đắc dĩ, đành phải chạy ngược về phòng lấy hết trâm gỗ, trâm bạc cắm đầy lên tóc.
Chỉ cần nàng sử dụng khéo léo thì đây hẳn cũng là những binh khí sắc bén vô cùng!
Đến khi Thẩm Tranh ra tới trước cổng lớn huyện nha, Hứa chủ bộ đứng bên cạnh nhìn đầu cắm đầy trâm của nàng với ánh mắt cực kỳ quái dị.
Còn các bộ khoái thì đã chỉnh tề chờ lệnh. Chỉ là ngoại trừ hai người phải ở lại gác phòng giam thì lực lượng bộ khoái của nàng chỉ vỏn vẹn có tám người......
Thẩm Tranh trong lòng thầm thở dài, đợi khi nào huyện nha có tiền, nhất định phải chiêu mộ thêm nhiều người, lại thêm cả nha dịch nữa. Hiện tại huyện Đồng An nghèo tới mức bộ khoái phải kiêm luôn cả việc của nha dịch.
Ngay sau đó nàng vung tay hô lớn: "Các huynh đệ, làm việc thôi!"
"Làm!" Các bộ khoái hô to đáp lời, đã lâu lắm rồi huyện nha mới lại xuất quân đông đủ thế này, lúc này ai nấy đều cảm thấy máu nóng sục sôi!
"Xuất phát!"
Nhị Ngưu - cháu nội của Lí chính dẫn một đoàn người rầm rộ tiến về phía thôn Hòe Hoa!
Đến khi mọi người tới được cổng thôn Hòe Hoa thì đã là chuyện của hơn một canh giờ sau.
Mặt trời tháng ba tuy chưa gay gắt, nhưng việc đi bộ liên tục không nghỉ hơn một canh giờ cũng khiến ai nấy có phần hụt hơi ăn không tiêu.
Nhị Ngưu vẫn luôn chạy chậm dẫn đường phía trước, thỉnh thoảng lại ngoái đầu thúc giục:
"Sắp tới rồi! Ngay phía nam thôn thôi!"
Lúc này đúng vào mùa nông nhàn, đồng ruộng thôn Hòe Hoa thưa thớt bóng người, không biết có phải vì dân làng đều đã kéo nhau đi đối phó với lưu dân rồi hay không mà trong thôn ắng lặng đến lạ.
Mọi người vừa tới phía nam thôn thì đã bị dân làng thôn Hòe Hoa trông thấy.
"Quan sai tới rồi!"
Thẩm Tranh tập trung nhìn kỹ, cục diện xem chừng đã ổn định trở lại.
Các thôn dân tay lăm lăm nông cụ, vây quanh một đám lưu dân thành ba tầng trong ba tầng ngoài.
Lúc này từ trong đám đông, một lão giả tinh thần minh mẫn rảo bước đi ra đón đoàn người của huyện nha.
Đến khi tới gần nhìn rõ Thẩm Tranh đi đầu, lão lập tức quỳ sụp xuống:
"Huyện lệnh đại nhân!"
Mấy thôn dân xung quanh ồ lên, lén lút đánh giá Thẩm Tranh.
Đã sớm nghe nói Huyện lệnh đại nhân mới nhậm chức là nữ tử, nữ tử làm quan đúng là chuyện lạ trên đời, không biết có phải so với nữ tử bình thường thì nhiều hơn một đầu hai tay hay không!
Thẩm Tranh nhìn lão giả trước mặt mang vài phần phong độ trí thức, đoán chừng đây chính là Lí chính Trương Đức Bổn của thôn Hòe Hoa.
"Trương lí chính không cần đa lễ, các thôn dân có ai bị thương không?"
Thẩm Tranh đỡ Trương Đức Bổn dậy rồi cất tiếng hỏi.
"Có hai đứa trẻ bị thương nhẹ, đã được xử lý vết thương rồi, những người khác không sao cả." Trương lí chính nhìn về phía dân làng nói.
Thẩm Tranh nghe vậy nhíu mày, có người bị thương thì lại hơi khó xử lý một chút.
"Chi phí chữa trị cứ để huyện nha chi trả cho hai người đó, đợi vết thương bình phục thì tới huyện nha tìm Hứa chủ bộ nhận bạc."
Trương lí chính thụ sủng nhược kinh, huyện nha ngày trước nổi tiếng là nơi vắt cổ chày ra nước cơ mà!
Nói rồi Thẩm Tranh bước lên phía trước, hai bộ khoái bên cạnh lập tức tiến lên che chở hai bên trái phải.
Trương lí chính bước tới ngăn cản: "Đại nhân, lưu dân hung tàn lắm, e là sẽ làm tổn thương ngài mất."
"Không sao." Thẩm Tranh lắc đầu, giơ tay nhẹ nhàng gạt Trương lí chính sang một bên.
Trương lí chính đành vẫy tay ra hiệu cho dân làng nhường ra một lối đi.
Đến khi Thẩm Tranh tiến lại gần, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng cảnh tượng trước mắt vẫn khiến tim nàng thắt lại.
Đám lưu dân chừng hai ba mươi người, ai nấy áo quần rách rưới, tóc tai bù xù, đại đa số gầy gò chỉ còn gân bọc xương.
Thấy Thẩm Tranh cùng hai bộ khoái hai bên, họ sợ hãi tới mức toàn thân run rẩy, ra sức cuộn tròn người lại, có lẽ vì sợ Thẩm Tranh đột nhiên ra lệnh hành hung bọn họ, co rúc lại trước khi bị đánh biết đâu chừng còn giữ lại được một cái mạng.
Thẩm Tranh thấy vậy trong lòng thầm thở dài, lưu dân bạt mạng khắp nơi, vì để sống tiếp mà chuyện gì cũng dám làm thì không sai.
Nhưng nếu không phải bị thế đạo dồn ép tới bước đường cùng, ai lại không muốn thủ hộ ruộng vườn của mình. làm một lương dân chân chính cơ chứ.
"Tất cả ngẩng đầu lên, trong số các ngươi có ai đại diện nói chuyện được không?" Thẩm Tranh cất giọng hỏi lớn.
Đám lưu dân nghe vậy dồn dập hướng ánh mắt về phía một thanh niên nam tử gầy yếu.
Nam tử kia đứng dậy, tuy ăn mặc xơ xác rách rưới nhưng ăn nói lại vô cùng trật tự rõ ràng:
"Thảo dân Lý Hoành Mậu, bái kiến đại nhân. Chúng thảo dân vốn không có ý thương hại tới thôn dân quý huyện, mong đại nhân tha cho mọi người một con đường sống."
Thẩm Tranh nghe vậy nhướng mày, thẳng thắn nhìn về phía hắn: "Ồ? Nhưng bản quan vừa nghe Lí chính nói có hai thôn dân bị thương cơ mà."
Lý Hoành Mậu cắn răng, dường như có phần không đành lòng, nhưng vẫn điểm tên hai người: "Triệu Thủy, Triệu Thổ."
Hai thiếu niên bước ra từ đám lưu dân, trong mắt họ tràn ngập sự bất mãn cùng tức giận, sau khi chạm mắt với Thẩm Tranh lại đột ngột cúi gằm đầu xuống.
"Lý thúc, là bọn họ đẩy mẫu thân trước! Trong bụng mẫu thân còn đang mang thai muội muội nữa!" Một thiếu niên trong đó bức xúc bất bình lên tiếng.
Lý Hoành Mậu không trả lời lời thiếu niên, mà lập tức quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Tranh:
"Đại nhân, bọn trẻ còn nhỏ, vì muốn bảo vệ mẫu thân nên ra tay không biết nặng nhẹ, thảo dân nguyện chịu phạt thay!"
Thẩm Tranh nhìn Lý Hoành Mậu đang quỳ trước mặt, trong lòng thầm khen ngợi, đúng là một người thông minh dám đánh cược.
Đánh cược Thẩm Tranh nàng là nữ tử, đối mặt với hai thiếu niên ra tay đả thương người vì muốn bảo vệ mẫu thân sẽ mủi lòng.
"Đả thương dân chúng trong huyện của ta thì đương nhiên phải phạt." Thẩm Tranh nghiêm giọng nói.
Lưng Lý Hoành Mậu cứng đờ, hắn không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt Thẩm Tranh, trong lòng thầm nghĩ mình đã cược sai rồi.
"Có điều phương thức bị phạt này thế nào thì phải xem Lý tiên sinh có thể thay mặt mọi người nhận lời gánh vác được hay không."
Lý Hoành Mậu nghe thấy cách Thẩm Tranh xưng hô với mình liền ngẩng thoắt đầu lên, vẻ mặt kinh ngạc. Hắn tự nhận ngày thường rất am hiểu nhân tâm, nhưng lúc này lại chẳng thể nắm bắt được ý tứ trong lời nói của Thẩm Tranh.
"Không biết ý của đại nhân là muốn thế nào ạ?" Lý Hoành Mậu cẩn trọng hỏi.
Thẩm Tranh gọi Trương lí chính tới, nói ông ấy bảo dân làng giải tán về nhà trước, đợi sau khi nàng xử lý xong xuôi sẽ thông báo lại.
Dân làng cũng đã ở đây suốt mấy canh giờ, bữa trưa còn chưa được ăn, lúc này cũng chẳng bận tâm tới việc gì khác, dồn dập kéo nhau về nhà trước.
Thấy người đã đi gần hết, Thẩm Tranh đi thẳng vào vấn đề:
"Lý tiên sinh chắc hẳn cũng không muốn mọi người cứ mãi lang bạt không nơi nương tựa, sống những ngày tháng như chuột chạy qua đường chứ?"
Lý Hoành Mậu tự giễu mỉm cười: "Đương nhiên là không muốn, nhưng tiểu nhân chỉ là một kẻ thảo dân, thực sự không còn cách nào khác."
Thẩm Tranh chắp tay sau lưng nhìn Lý Hoành Mậu đang quỳ trước mặt: "Nếu bản quan nói, có thể cấp cho các vị dân tịch thì sao?"
Lý Hoành Mậu nghe vậy nét mặt ngẩn ra, ngay sau đó hai mắt bắn ra tia sáng kinh ngạc.
Những lưu dân còn lại ngẩng đầu nhìn Thẩm Tranh, ánh lên vẻ mong chờ. Từ sau trận lũ lụt năm ngoái, họ đã lang bạt kỳ hồ hơn nửa năm trời, mơ cũng muốn được nhập dân tịch, nhưng bất luận đi tới đâu họ cũng đều là đối tượng bị người ta xua đuổi đánh đập.
Nhưng Lý Hoành Mậu hiểu rõ, trên đời làm gì có chuyện tốt như thế, họ thế nào cũng phải trả giá bằng một thứ gì đó, nhẹ thì là tự do, nặng thì là tính mạng.
"Không biết chúng ta có thể làm được gì cho đại nhân?" Hắn cẩn trọng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



