Đã hơn một tháng kể từ lúc Thẩm Tranh được cứu từ dưới sông lên, nhưng nàng vẫn chẳng thể nào quen nổi với cảm giác ngồi trên công đường thế này.
Ví như ngay lúc này đây.
"Thanh thiên đại lão gia!"
"Huyện lệnh đại nhân! Ngài phân xử giúp chúng ta với !"
Nàng nhìn hai người phụ nữ đang đứng trên công đường, không khỏi vỗ trán ngán ngẩm.
Lại tới nữa rồi.
Trong đó, một phụ nhân mặc áo vải thô màu lam nhạt tranh mở lời trước: "Đại nhân! Tính theo ngày thì hôm nay đúng là ngày con gà nhà ta đẻ trứng! Nhưng sáng nay trời còn chưa sáng ta đã đi nhặt trứng, ngài đoán xem thế nào!"
Thẩm Tranh thầm nghĩ trong lòng: Còn thế nào nữa chứ, không nhặt được chứ sao.
"Không nhặt được quả nào hết! Nhất định là cái đồ thất đức này đã động tay động chân rồi!"
Phụ nhân tay xách giỏ rau đứng bên cạnh không vui: "Cái đồ già nhà ngươi đừng có mà bịa chuyện! Mới tờ mờ sáng bà đây đã ra chợ rồi đấy!"
"Trộm trứng của ta xong không mò ra chợ tẩu tán thì còn làm gì nữa!"
"Mẹ nhà ngươi đừng có mà nói bừa!" Phụ nhân xách giỏ rau hất văng chiếc giỏ xuống đất.
Mắt thấy hai bên sắp sửa xông vào xé xác nhau đến nơi!
Thẩm Tranh lập tức giơ tay ngăn lại: "Dừng tay! Trên công đường không được vô lễ! Hồ thị, Lưu thị, hai người các ngươi đến đây là để hòa giải. Nếu hôm nay mà động thủ ở đây, tính chất sự việc sẽ không còn đơn giản thế này nữa đâu."
Nàng lại quay sang nhìn vị thanh niên tú tú đứng bên cạnh: "Hứa chủ bộ, ngươi ra hòa giải cho hai vị thím này đi."
Hứa chủ bộ thở dài một tiếng, dáng vẻ như thể đã đoán trước nàng sẽ làm như vậy: "Vâng, đại nhân."
Thẩm Tranh nhìn Hứa chủ bộ đang khéo léo xoay xở giữa hai người thím, lòng lại chìm vào hồi ức.
Nàng vốn không phải người của thế giới này.
Kiếp trước nàng là một đứa trẻ mồ côi, vừa học vừa làm vất vả lắm mới thi đỗ nghiên cứu sinh, xin được học bổng. Nào ngờ còn chưa kịp nhẹ nhõm được một ngày thì đã xuyên tới thế giới này.
Nguyên thân được một lão tú tài ở ngoại thành phía Tây kinh thành nhặt về nuôi nấng. Từ nhỏ đã dạy nàng ấy biết chữ hiểu lễ nghĩa, học Tứ Thư Ngũ Kinh.
Vì thế giới này cho phép phụ nữ làm quan, lão tú tài vẫn luôn mong mỏi nàng có thể đỗ đạt tiến sĩ.
Đến năm nguyên thân mười sáu tuổi, lão tú tài qua đời, để lại cho nàng một căn phòng chất đầy sách vở. Năm hai mươi hai tuổi, nàng thi đỗ tiến sĩ, cũng coi như là một kỳ tài ngút trời. Nhưng trong triều đình nàng chẳng có lấy một người thân thích, túi tiền lại nghèo đến mức kêu keng keng.
Nữ tử có thể làm quan đã là không tồi, nhưng không có nghĩa là không bị xa lánh.
Nơi nhậm chức của nguyên thân bị một tên quan nhỏ ở Lại Bộ đập tay chốt hạ: Huyện Đồng An, phủ Liễu Dương.
Đến khi nguyên thân vừa đường xá xa xôi tới huyện Đồng An nhậm chức, chẳng biết vì lý do gì mà lại gieo mình xuống sông tự vẫn!
Thẩm Tranh xuyên qua đúng lúc nàng vừa được người ta vớt từ dưới sông lên. Đến khi sức khỏe bình phục, tận mắt chứng kiến cái huyện nha mảng tường bóc vảy rơi lả tả, kho lương thì cạn kiệt đến nỗi chuột bọ cũng chẳng buồn ghé thăm, nàng mới hiểu cho quyết định của nguyên thân.
Quá nghèo!
Nghĩ đến đây, Thẩm Tranh thở dài một hơi thườn lượt.
Nàng tới đây hơn một tháng, ngày nào cũng phải đứng ra giải quyết mấy chuyện lông gà vỏ tỏi vụn vặt. Như hai vị thím này đây, một tháng mà mò lên công đường tới sáu lần.
Cứ tiếp tục thế này, đợi đến khi hết hạn nhiệm kỳ ba năm, đừng nói đến chuyện thăng chức, có khi nàng còn bị lôi ra vấn tội rồi tống đi lưu đày cũng nên.
【Đinh!】
Ngay lúc Thẩm Tranh đang suy ngẫm xem có nên học theo nguyên thân gieo mình xuống sông hay không, một âm thanh điện tử đột ngột vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng.
【Chúc mừng ký chủ mở khóa hệ thống quốc gia phồn vinh. Chỉ số phồn vinh tại khu vực quản lý tăng trưởng sẽ giúp ký chủ nhận được những phần thưởng cực kỳ phong phú.】
【Đang kiểm tra khu vực của ký chủ: Phủ Liễu Dương - Huyện Đồng An. Chỉ số phồn vinh hiện tại: 32.】
Thẩm Tranh nhìn màn hình trong suốt hư ảo xuất hiện ngay trước mắt, trong lòng không dấu được sự vui mừng. Một tháng qua sống trong cảnh thiếu thốn vô vọng, nàng thậm chí đã tính đến chuyện ba năm sau từ quan cáo lão về quê cho xong.
Giờ thì hay rồi, nàng không những không phải lo bị lưu đày, mà biết đâu chừng còn có thể làm nên trò trống trên chốn quan trường này!
Dưới công đường, Hứa chủ bộ cùng hai vị phụ nhân ngẩng đầu lên liền thấy Thẩm Tranh đang giương mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không trung trước mặt, khóe môi còn đọng lại một nụ cười quỷ dị.
Cảnh tượng này khiến cả ba người nổi hết cả da gà.
Hai vị thím lại càng lập tức thay đổi sắc mặt. Hai người bình thường vốn xung khắc như nước với lửa, giờ đây lại lặng lẽ nắm chặt tay nhau.
"Thẩm đại nhân, Hứa chủ bộ... Chắc hôm nay là hiểu lầm thôi, chúng ta chợt nhớ ra trong nhà còn có việc bận, xin phép về trước ạ!"
Nói rồi, chẳng đợi Thẩm Tranh lên tiếng trả lời, hai người họ người dìu người dắt, vội vội vàng vàng chạy biến khỏi công đường.
Thấy đương sự đều đã bỏ đi, Thẩm Tranh cất tiếng giục Hứa chủ bộ vẫn đang đứng ngây ra đó: "Chủ bộ đại nhân còn có chuyện gì sao?"
Gương mặt Hứa chủ bộ cứng đờ, nhanh chóng lắc đầu rồi rảo bước vội vã lui ra ngoài.
Thấy xung quanh chẳng còn ai, Thẩm Tranh không đợi thêm được nữa, vội vàng trở về căn phòng nghỉ phía sau công đường. Nàng chẳng kịp ngồi xuống ghế, vội mở ngay giao diện hệ thống ra xem xét.
Chức năng chủ yếu của hệ thống là đo lường chỉ số phồn vinh ở khu vực nàng quản lý, mỗi khi chỉ số này tăng lên sẽ nhận được thưởng tương ứng.
Mà hiện tại, chỉ số phồn vinh của huyện Đồng An là 32. Mức độ phồn vinh được đánh giá: [Thôn núi hoang tàn]...
Giá trị sản xuất công nghiệp: 2
Sức mạnh quân sự: 1
Nhân lực cơ bản & Cơ sở hạ tầng: 3
Thương mại đa phương: 1
Trình độ học vấn: 5
Giao thông tiện lợi: 15
Ngoại trừ vị trí địa lý của huyện Cùng An tương đối khá hơn một chút, các phương diện còn lại có chỉ số phồn vinh chẳng khác nào con số 0 là mấy.
Đang lúc Thẩm Tranh cảm thấy nản lòng, nàng đột nhiên nhìn thấy góc màn hình có nhấp nháy một [Túi quà tân thủ] đã được mở khóa.
Ngay lập tức, nàng cảm thấy như có một luồng ánh sáng hy vọng rọi thẳng xuống đầu mình. Ngày lành đã tới rồi!
Nhưng sau khi mở túi quà ra, Thẩm Tranh lại rơi vào trạng thái không biết là vui hay buồn.
Vui là vì trong túi quà thế mà lại chứa mấy bao tải hạt giống lúa nước lai! Lương thực chính ở thế giới này phần lới là hạt kê, năng suất thấp mà không đủ cảm giác chắc bụng.
Hơn nữa hệ thống còn đặc biệt ghi chú: Hạt giống lúa nước này đã được hệ thống cải tạo gen, phần lớn lúa thu hoạch xong vẫn có thể dùng làm giống cho vụ sau.
Còn có thể giữ lại làm giống? Dù là Thẩm Tranh lúc này cũng có chút bán tín bán nghi, nhưng hệ thống chắc chẳng rảnh rỗi đến mức đi lừa nàng. Ngựa tốt cứ dắt ra đường mới biết, gieo trồng xuống đất rồi sẽ rõ ngay.
Nếu sở hữu giống lúa nước lai năng suất cao này, ít nhất nàng có thể bảo đảm cho bách tính trong huyện được ăn no mặc ấm.
Nhưng điều khiến nàng lo lắng chính là: Huyện Đồng An hoàn toàn không có môi trường phù hợp để gieo trồng lúa nước!
Lương thực chính của người dân trong huyện cơ bản là các loại đậu và mì bột, thỉnh thoảng mới có nhà trồng ít hạt kê. Điều này dẫn đến việc đồng ruộng không hề được quy hoạch hệ thống mương rãnh dẫn nước hợp lý.
Trong khi đó, lúa nước trong quá trình sinh trưởng lại cần tưới ngập một lượng nước lớn để giữ độ ẩm cho đất. Không có mương rãnh dẫn nước tưới tiêu thì lúa nước không cách nào sống nổi.
Xem ra, việc cấp thiết nhất lúc này là phải tìm cách đào mương dẫn nước.
Nhưng cứ nghĩ tới cái huyện nha nghèo đến mức mảng tường cũng bóc vảy rơi lả tả này, đầu nàng lại đau.
Huyện nha lấy đâu ra tiền mà thuê người đào mương rãnh đây. Không có tiền công thì người dân làm sao có thể làm không công cho nàng được.
Nàng lại càng không thể ép buộc, bắt phu dịch bóc lột người dân, ai mà chả có gia đình già trẻ lớn bé cần chăm sóc.
Thẩm Tranh nhất thời chưa nghĩ ra cách giải quyết, đành tiếp tục lướt xem giao diện hệ thống.
Chỉ số phồn vinh của khu vực có thể quy đổi theo tỷ lệ 1:1 thành Tích phân Phồn vinh. Tích phân này được dùng để đổi vật phẩm trong Cửa hàng Tích phân.
Cửa hàng tích phân được chia thành các khu vực: Nông nghiệp, Nông cụ, Kỹ năng, và Tạp hóa.
Thẩm Tranh lướt qua một lượt các vật phẩm. Đều là những vật hiếm lạ chưa từng xuất hiện ở thế giới này, nhưng vật phẩm rẻ nhất cũng cần tới ba chữ số tích phân để đổi. Đối với nàng hiện tại, điều đó khó như lên trời.
Nàng tắt bảng vật phẩm đi, chỉ nhìn mà không đổi được đúng là làm người ta cảm thấy khó chịu. Vạn sự khởi đầu nan, nàng vẫn nên tập trung suy nghĩ xem làm sao để gieo trồng số lúa nước này trước đã.
Chưa kịp suy nghĩ chu toàn, bên ngoài cửa đã vang lên tiếng kêu thất thanh của Hứa chủ bộ:
"Đại nhân! Xảy ra chuyện lớn rồi!"
Lại chuyện gì nữa đây.
Thẩm Tranh uể oải đáp: "Nhà ai lại bị trộm mất rau dại à?"
"Không phải! Ngài mau ra đây đi!"
Cái huyện Cùng An bé tẹo này thì có thể xảy ra chuyện lớn gì cơ chứ? Nhưng nghe giọng điệu hoảng hốt của Hứa chủ bộ không giống như đang nói dối, Thẩm Tranh đành phải đi ra mở cửa.
Vừa thấy Thẩm Tranh mở cửa, Hứa chủ bộ vội vàng xông đến kéo lấy ống tay áo nàng, toan lôi ra phía tiền đường.
Thẩm Tranh bị kéo đến mức lảo đảo một cái, giơ tay hất văng Hứa chủ bộ ra: "Gấp cái gì mà gấp! Không phải ngươi kiêng kỵ nhất chuyện nam nữ thụ thụ bất thân sao, hôm nay sao lại mất hết quy củ thế này!"
Hứa chủ bộ khựng lại, nhìn Thẩm Tranh với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:
"Xảy ra án mạng rồi."
"!!!"
Hai chân Thẩm Tranh nhũn ra, suýt chút nữa thì quỳ gối trước mặt Hứa chủ bộ.
Xảy ra án mạng!
Trong địa phận do huyện nha quản lý mà xảy ra án mạng, vị Huyện lệnh như nàng chắc chắn không thể thoát khỏi liên quan!
Ngày lành của nàng... Thế là hết thật rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



