Tạ đại phu và Đồng chưởng quỹ đều không dám kê đơn thuốc cho Lê Tiếu Tiếu. Lê Tiếu Tiếu không chịu đi: “Mao ma ma nói rồi, bệnh của Huyện lệnh đại nhân đều do Tạ đại phu chữa khỏi, nhất quyết bắt ta đến đây. Các người cho dù cảm thấy bệnh của ta khó chữa cũng phải thử chữa một chút chứ, đâu thể cứ thế đuổi ta ra ngoài?”
Tạ đại phu sửng sốt: “Ngươi là người trong phủ Huyện lệnh?”
Lê Tiếu Tiếu nói: “Đúng vậy, ta là nha đầu nhóm lửa ở bếp sau phủ Huyện lệnh. Nghe nói đại phu của Hồi Xuân đường y thuật cao minh, Mao ma ma tiến cử ta tới.”
Tạ đại phu và Đồng chưởng quỹ khó xử nhìn nhau. Mạnh Huyện lệnh lúc mới đến Bí Dương huyện nhậm chức ốm không nhẹ, nói là Hồi Xuân Đường bọn họ cứu về cũng không ngoa. Sau khi Huyện lệnh khỏi bệnh còn sai người đưa một tấm biển “Diệu thủ hồi xuân” tới. Nay nha đầu trong phủ ngài ấy sinh bệnh qua đây khám, chẳng lẽ bọn họ thật sự phải đuổi người ra ngoài đắc tội Mạnh Huyện lệnh hay sao?
Đồng chưởng quỹ kéo Tạ đại phu sang một bên, cẩn thận bàn bạc hồi lâu, hỏi kỹ lại triệu chứng của Lê Tiếu Tiếu một lần nữa. Xác định nàng ngoài việc tức ngực khi dùng sức quá mức và có tật ham ngủ ra thì không còn triệu chứng nào khác, quyết định vẫn là kê cho nàng một phương thuốc chủ yếu là ôn bổ. Có thể hiệu quả điều dưỡng nội thương bình thường, uống không khỏi, nhưng cũng không uống hỏng người được.
Trong đơn thuốc đều là những dược liệu bổ như táo đỏ, đảng sâm, hoàng kỳ, bạch truật, đương quy. Một thang cần bốn mươi lăm văn tiền, cộng thêm chi phí khám bệnh, Lê Tiếu Tiếu chớp mắt đã tiêu hết ba trăm năm mươi văn. Cộng thêm số tiền lẻ nàng ăn dọc đường, gần năm trăm văn đã không cánh mà bay.
Tạ đại phu nói: “Uống xong những thuốc này ngươi lại qua đây khám lại. Nếu có chuyển biến tốt rõ rệt, ta sẽ đổi phương thuốc khác.”
Lê Tiếu Tiếu hài lòng xách một gói thuốc lớn, gật đầu mạnh: “Đại phu, ngoài uống thuốc ra, ta còn ăn thêm chút gì thì sẽ nhanh khỏi hơn không?”
Ánh mắt Tạ đại phu phức tạp: “Nếu ngươi ăn được, ăn cái gì cũng được. Nhưng nếu có đồ mặn bồi bổ một chút, hiệu quả sẽ tốt hơn.”
Lê Tiếu Tiếu ồ một tiếng: “Hóa ra là phải ăn nhiều thịt, ta hiểu rồi, cảm ơn đại phu.” Quay người liền xách thuốc rời đi.
Liễu Chi vẫn chưa quay lại, chắc là vẫn chưa mua xong. Lê Tiếu Tiếu cầm thuốc đi về phía cửa tiệm tên là “Cẩm Tú Các”. Thật trùng hợp, vừa hay mấy hôm trước nàng mới nhận ra chữ “Cẩm” của “Cẩm Ký nha hành”, cho nên ba chữ này nàng đều nhận ra.
Còn chưa đi đến trước cửa tiệm đã nhìn thấy có một vòng người vây quanh đó chỉ trỏ, xen lẫn tiếng khóc yếu ớt của Liễu Chi.
Lông mày Lê Tiếu Tiếu nhíu lại, tiến lên phía trước.
Chỉ thấy một tráng hán vạm vỡ nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của Liễu Chi, vẻ mặt đầy tức giận: “Mẹ chẳng qua chỉ mắng ngươi hai câu, ngươi liền ăn cắp tiền trong nhà chạy tới đây mua đồ. Đây là cửa tiệm mà nhà nghèo chúng ta có thể đến sao? Mau theo ta về!”
Liễu Chi sợ đến hồn bay phách lạc, nhưng người nhỏ sức yếu, căn bản không thể vùng vẫy thoát khỏi tay tráng hán, chỉ một mực khóc nói: “Ngươi là ai? Ngươi làm gì vậy? Ta không quen ngươi...”
Nhưng tráng hán kia càng nghe càng nổi lửa: “Nhị Nha! Đừng tưởng giả vờ không quen ta thì ta sẽ không phạt ngươi. Đất trong nhà còn chưa cày xong, củi cũng chưa đốn đủ, mẹ lo lắng đến mức ăn không ngon ngủ không yên, lúc này mới bắt ta đến huyện thành tìm ngươi. Mau theo ta về nhà!”
Vừa nói vừa kéo nàng ấy đi.
Liễu Chi liều mạng giãy giụa: “Không muốn, không muốn! Ta thật sự không quen ngươi!”
Có người đi đường nhìn thấy nhíu mày: “Đây là ca ca của con bé sao?”
Một người khác nói: “Chính là ca ca của con bé, người Đào Diệp thôn, cùng thôn với cậu ta. Dịp tết Đoan Ngọ về nhà ngoại, ta còn nhìn thấy con bé đấy.”
Lúc này một nam nhân mặc áo ngắn đứng sau lưng tráng hán cũng gật đầu: “Cha con bé chính là thợ mổ lợn ở Đào Diệp thôn, ngày thường bán thịt có tiền dư, đoán chừng là bị con bé nhìn thấy trộm tới đây rồi.”
Hai người đồng thời làm chứng cho tráng hán. Xem ra đây chỉ là tranh chấp gia đình bình thường, đám đông vây xem liền không mấy hứng thú nữa. Người đi đường lên tiếng kia cũng thở dài: “Trộm tiền ra cửa tiệm mua đồ, còn giả vờ không quen ca ca mình, bé gái này coi như không hiểu chuyện rồi.”
Nháy mắt với hai người kia một cái, hai người kia lặng lẽ nhặt khăn tay và chỉ màu rơi trên mặt đất lên: “Ây da, Cường Tử, đồ của muội muội đệ rơi rồi, đi nhanh thế làm gì...”
Người đi đường đều cảm thấy đây là hai huynh muội cãi nhau, ca ca xách muội muội về nhà dạy dỗ rồi, không còn ai ném cho Liễu Chi một ánh mắt nào nữa.
Tráng hán kia thấy đã không còn ai chú ý đến Liễu Chi nữa, trong mắt lóe lên hung quang, một cú chặt tay chém vào gáy Liễu Chi. Liễu Chi trợn trắng mắt, trực tiếp ngất xỉu.
Tráng hán đổi từ xách sang cõng Liễu Chi, đi được một đoạn đường ngắn liền nhanh chóng rẽ vào một con hẻm yên tĩnh. Hai người giúp gã nói chuyện phía sau cũng từ từ bám theo.
Lê Tiếu Tiếu không nhanh không chậm đi theo sau bọn họ, nhìn ba người kia đi quanh co lòng vòng qua mấy ngõ ngách, cuối cùng dừng lại bên một chiếc xe bò chở đầy rơm rạ. Vạch rơm rạ ra, đặt Liễu Chi lên đó, rồi phủ hờ một lớp rơm rạ lên. Nhìn từ bên ngoài hoàn toàn không thấy bên trên có giấu người.
Nam nhân mặc áo ngắn cười hắc hắc nói: “Hôm nay vận khí không tồi, con bé này trông thật xinh xắn. Đợi đến phủ thành, chắc chắn có thể bán được giá tốt.”
Cường Tử nói: “Đó là đương nhiên. Bí Dương huyện này thật sự đủ nghèo, ba huynh đệ chúng ta đến đây lượn lờ mấy ngày rồi, cũng chỉ có con bé này là đáng tiền một chút. Mau đi thôi, muộn chút nữa ra khỏi thành lại gặp phải giờ phát cháo, đến lúc đó công sai đều sẽ qua đó, đừng xui xẻo đụng phải mới tốt.”
Hai người kia gật đầu, một người đi dắt con bò kéo xe, một người ngồi ở phía bên kia xe bò, quay đầu xe định đi về phía trước. Kết quả liếc mắt liền nhìn thấy Lê Tiếu Tiếu đang đứng giữa con hẻm.
Ba người đồng thời giật mình. Người này là ai? Nàng ta đến từ lúc nào? Sao bọn họ không nghe thấy một chút tiếng động nào?
Cường Tử lập tức nhảy từ trên xe bò xuống, đứng lên trước: “Ngươi là ai?”
Lê Tiếu Tiếu cười như không cười: “Ta là cha ngươi.”
Sắc mặt Cường Tử biến đổi, đánh giá Lê Tiếu Tiếu từ trên xuống dưới một lượt, lại liếc nhìn Liễu Chi bị rơm rạ che khuất, lập tức phát hiện ra hai đứa mặc y phục giống hệt nhau.
Xem ra là hạ nhân của cùng một gia đình rồi, vậy mà lại bị nàng ta im hơi lặng tiếng đuổi kịp.
Cường Tử nhìn trái nhìn phải đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Bởi vì ba người bọn họ tránh người đi về phía nơi yên tĩnh, cho nên trong hẻm trước sau không có lấy một bóng người. Trên mặt gã hiện lên nụ cười đắc ý lại dữ tợn: “Ngươi có một mình?”
Gã từng bước từng bước đi về phía Lê Tiếu Tiếu, vừa đi vừa đánh giá nàng. Nữ tử trước mắt trạc mười bốn mười lăm tuổi, dáng người cao ráo, vai thon eo nhỏ. Mặc dù da hơi đen, nhưng ngũ quan lại rất đoan chính, hơn nữa mắt đen như mực. Nếu có thể ủ một thời gian ủ cho trắng ra, tuyệt đối là một mỹ nhân tương lai.
Hạng người như vậy thậm chí còn đáng giá hơn cả tiểu nha đầu kia, chi bằng gã mang đi cùng luôn.
Gã nháy mắt với hai người phía sau một cái. Hai nam nhân kia lập tức hiểu ý, bất giác đều bước tới, ba người vây lấy Lê Tiếu Tiếu.
Lê Tiếu Tiếu hất gói thuốc trong tay lên vai, nhướng mày: “Làm gì? Định ba chọi một à?”
Cường Tử nói: “Tiểu cô nương, bọn ta đưa ngươi đến một nơi vui vẻ có được không?”
Lê Tiếu Tiếu chỉ vào Liễu Chi trong đống rơm: “Các ngươi cũng định đưa ta qua đó như vậy sao?”
Cường Tử tiến lại gần hai bước: “Đương nhiên là không, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời...”
Gã đột nhiên vươn tay, định tập kích vào gáy Lê Tiếu Tiếu. Cơ thể Lê Tiếu Tiếu hơi nghiêng về phía trước, né tránh đòn tấn công của gã, thuận thế tóm chặt lấy cánh tay gã, một cú quật ngã qua vai. Cả người Cường Tử lập tức như nhẹ bẫng bị hất tung lên cao, sau đó giống như một con lợn chết bị đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng động lớn.
Cường Tử phát ra một tiếng kêu thảm thiết “A...”, tứ chi co giật, nước mắt nước mũi giàn giụa. Chỉ cảm thấy tứ chi dường như đều phế rồi, căn bản ngay cả bò cũng không bò dậy nổi.
Hai người còn lại kinh hãi. Một người tiến lên định đỡ Cường Tử, một người nhìn trái nhìn phải, rút một khúc củi to bằng cánh tay từ trên bức tường thấp bên cạnh ra, hung hăng đánh về phía Lê Tiếu Tiếu.
Lê Tiếu Tiếu nghiêng người, vươn tay tóm lấy cổ tay phải của gã, hơi dùng sức. Chỉ nghe một tiếng “rắc” vang lên, cổ tay nam nhân trực tiếp bị bẻ gãy gập thành góc vuông. Gã phát ra tiếng kêu thảm thiết còn lớn hơn cả Cường Tử: “A!”
Người còn lại vốn định đỡ Cường Tử dậy, thấy thế mặt mày kinh hãi, tay chân bủn rủn, hai chân run rẩy như cầy sấy: “Không, không, không, ngươi đừng qua đây...”
Gã không màng đến Cường Tử và nam nhân mặc áo ngắn nữa, từng bước lùi lại. Lùi ra được vài bước chân liền quay người, liều mạng bỏ chạy thục mạng về phía trước.
Lê Tiếu Tiếu chậc chậc hai tiếng, nhặt khúc củi trên mặt đất lên, nhắm chuẩn gáy nam nhân đang bỏ chạy rồi ném ra. Khúc củi lộn vài vòng trong không trung”bốp” một tiếng đập trúng đầu nam nhân. Nam nhân nhào về phía trước, trực tiếp ngã xuống đất không nhúc nhích nữa.
Cường Tử và nam nhân mặc áo ngắn hơi hồi phục lại một chút nhìn Lê Tiếu Tiếu với ánh mắt giống như nhìn thấy ác quỷ dưới địa ngục. Mồ hôi tuôn như mưa, hai người lăn lê bò lết quỳ trên mặt đất liều mạng dập đầu: “Tha mạng, nữ hiệp tha mạng, nữ hiệp tha mạng a!”
Lê Tiếu Tiếu đi vòng quanh hai người vài vòng: “Muốn ta tha cho các ngươi, nói thử xem, các ngươi lấy cái gì mua mạng?”
Mắt Cường Tử và nam nhân mặc áo ngắn sáng lên, lập tức lấy toàn bộ tiền trên người ra hai tay dâng lên: “Nữ hiệp, đây là toàn bộ gia tài của bọn ta, đều ở đây cả, xin hãy tha cho bọn ta đi.”
Lê Tiếu Tiếu lấy túi tiền của bọn họ qua, đổ ra ước lượng một chút: “Chỗ này tổng cộng là bao nhiêu tiền?”
Cường Tử nơm nớp lo sợ nhìn bạc trong tay nàng: “Tổng cộng, tổng cộng mười, mười tám lượng, còn có hơn một trăm đồng tiền.”
Lê Tiếu Tiếu thở dài một tiếng: “Mới mười tám lượng? Chỗ kia.” Nàng chỉ vào Liễu Chi trên xe bò: “Nàng ấy nếu bán đi thì có thể bán được bao nhiêu bạc?”
Cường Tử và nam nhân mặc áo ngắn nhìn nhau, lập tức cảm thấy có cơ hội, vội vàng nói: “Loại phôi mỹ nhân này nếu có thể bán đến chốn phong nguyệt ở Hoài Dương, để người ta nuôi lớn làm sấu mã, một người có thể bán được mấy trăm lượng bạc! Nữ hiệp, chỉ cần cô không giết bọn ta, chúng ta có thể cùng nhau hợp tác, tiền bán nha đầu chúng ta chia đôi! Không không không, chúng ta chia bốn sáu, chia bốn sáu, bọn ta bốn, nữ hiệp sáu.”
Nam nhân mặc áo ngắn gật đầu như giã tỏi.
Lê Tiếu Tiếu kinh ngạc: “Mấy trăm lượng?! Đắt như vậy! Trước kia các ngươi bán được mấy người rồi?”
Nam nhân mặc áo ngắn thấy luôn là Cường Tử trả lời, tưởng Lê Tiếu Tiếu có hứng thú với mối làm ăn này, sợ gã cướp mất danh tiếng của mình, lập tức tranh mở miệng trước Cường Tử: “Bọn ta mới bán được năm sáu người. Một là tiểu cô nương xinh đẹp không dễ tìm, hai là bọn ta làm thời gian ngắn, trước kia luôn là bắt cóc phụ nữ trẻ tuổi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)