“Thế thì anh đi cưới vợ đi.” Hầu Tuấn vừa kê đơn vừa lấy chính lời anh chặn họng anh.
Triệu Cảnh Hòa nói: “Niềm vui của một người, anh không hiểu đâu.” Một mình anh tự do tự tại biết bao, anh chẳng muốn cưới vợ về rồi bị quản thúc.
Hầu Tuấn lớn hơn Triệu Cảnh Hòa hai tuổi, năm nay hai mươi tám. Hai người nhập ngũ gần như cùng thời điểm. Hầu Tuấn tốt nghiệp đại học quân y, Triệu Cảnh Hòa tốt nghiệp trường quân sự. Vì thời gian nhập ngũ xấp xỉ nhau, tuổi tác tương đương, kiến thức và hiểu biết cũng rộng, lại thường phối hợp với nhau khi làm nhiệm vụ nên quan hệ giữa hai người rất thân thiết.
Có điều, hai người quen nhau chưa được bao lâu thì Hầu Tuấn đã kết hôn. Hiện giờ anh ta còn có một cậu con trai bốn tuổi tên Hầu Bác Viễn.
“Anh tưởng tôi chưa từng sống một mình à? Tôi nói cho anh biết, cuộc sống một mình sao có thể thú vị bằng cuộc sống có vợ được.” Hầu Tuấn cố tình dụ dỗ. Cuộc sống có vợ quản thúc, nhất định phải để người anh em tốt cùng nếm thử, thế mới gọi là anh em có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.
Triệu Cảnh Hòa nhướng mày, không nói chuyện hạnh phúc độc thân với một người đàn ông đã kết hôn như anh ta nữa. Anh có muốn cũng chẳng ghen tị nổi.
Thấy vẻ mặt của anh, Hầu Tuấn tiếp tục giả bộ thần bí: “Sau này anh sẽ biết. Này, đơn thuốc đây, đi lấy thuốc đi.”
“Anh đi đi, tôi ở đây chờ.” Triệu Cảnh Hòa tự nhận mình không phải người da mặt mỏng, nhưng cũng chưa dày đến mức có thể để người ta nhìn chằm chằm vào quần mình rồi chỉ trỏ. Anh dám chắc, nếu bây giờ đi lấy thuốc mỡ, ngày mai không biết sẽ có bao nhiêu người hỏi anh em mình bị làm sao, còn dùng được không.
“Yên tâm, thuốc mỡ này dùng chung được, trên đó sẽ không ghi rõ dùng cho chỗ nào.” Hầu Tuấn sao có thể không biết anh đang nghĩ gì.
Nghe vậy, Triệu Cảnh Hòa mới yên tâm: “Vậy tôi đi đây.”
Hầu Tuấn phất tay, ra hiệu anh mau đi.
Sau khi lấy thuốc ở phòng phát thuốc, Triệu Cảnh Hòa đi ra đại sảnh. Thấy trong đại sảnh vẫn còn mấy người tụ tập nói chuyện, nhưng người anh cứu lúc trước đã không còn ở đó. Nghĩ một lát, Triệu Cảnh Hòa tìm một y tá, khẽ hỏi: “Người tôi cứu thế nào rồi? Người nhà đến chưa?”
Y tá cười nói: “Người vẫn chưa tỉnh, nhưng không có vấn đề gì nghiêm trọng, đã được đưa vào phòng bệnh rồi. Người nhà cũng đến, đang ở trong phòng bệnh.”
Triệu Cảnh Hòa không hỏi thêm, về nhà bôi thuốc mỡ cho người anh em kia mới là việc quan trọng. Vừa nghĩ đến chuyện này, chỗ đó lại bắt đầu đau âm ỉ.
Trong phòng bệnh, Khương An Tĩnh thật ra đã tỉnh, nhưng cô vẫn giả vờ chưa tỉnh. Những thông tin trong đầu khiến cả người cô rối bời. Cô không thể ngờ rằng ngay trước đó mình vừa đọc xong cuốn tiểu thuyết Những năm tháng rực rỡ, vậy mà ngay sau đó đã xuyên thành mẹ ruột của Tiểu Vệ Minh, người vốn dĩ phải nhảy xuống biển chết.
Dù lúc đọc tiểu thuyết cô rất thương Tiểu Vệ Minh, dù ở thế giới hiện thực, mẹ ruột cô bệnh rồi qua đời, năm sau cha ruột đã cưới mẹ kế, khiến cô chẳng còn chút tình cảm nào với gia đình, nhưng điều đó cũng không có nghĩa cô muốn xuyên vào sách.
“Nếu đã tỉnh rồi thì chúng ta nói chuyện tiếp đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)