“Đại ca, bây giờ Vệ Minh cứ như bốc hơi khỏi nhân gian vậy, chúng ta hoàn toàn không tìm được tung tích của anh ta. Một ngày chưa tìm thấy anh ta thì anh và người dân vẫn thêm một ngày gặp nguy hiểm. Phải làm sao đây?”
Thẩm Nhất Hách cau mày. Trên gương mặt tuấn tú là vẻ mệt mỏi do nhiều ngày không được nghỉ ngơi.
Đối với Vệ Minh, đây là ân oán từ thế hệ trước. Anh là người của thế hệ sau nên không có tư cách bình luận về chuyện năm đó. Anh biết mẹ Vệ Minh vô tội. Anh chấp nhận việc Vệ Minh có oán hận và có thể trút lên người mình. Dù sao cha nuôi và mẹ ruột của anh cũng là người mắc nợ Vệ Minh, anh có trách nhiệm gánh chịu.
Nhưng mối hận này không thể trút lên người dân vô tội.
Thẩm Nhất Hách xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức vì mệt mỏi. Đột nhiên, anh nghĩ tới một nơi khác, có lẽ Vệ Minh đang ở đó.
Vì vậy, Thẩm Nhất Hách không nói hai lời, cầm lấy chìa khóa xe rồi chạy ra ngoài.
“Đại ca, anh đi đâu vậy?”
“Đến bờ biển gần đơn vị XXX.”
Thẩm Nhất Hách lớn tiếng đáp.
Đó là nơi mẹ Vệ Minh tự sát. Khi còn nhỏ, anh từng lén đi theo Vệ Minh mấy lần, lần nào cũng thấy cậu ngồi bên đó ngẩn người, vừa khóc vừa thút thít.
Chỉ là khi Thẩm Nhất Hách chạy tới bờ biển, anh liền nhìn thấy một người đàn ông cao ráo, gầy gò đang dùng súng chĩa vào đầu mình.
“Vệ Minh, đừng...”
Thẩm Nhất Hách lớn tiếng hét lên.
Đoàng...
Cùng với tiếng hét của Thẩm Nhất Hách, cũng vang lên tiếng súng do Vệ Minh nổ.
...
Khương An Tĩnh dù biết kết cục của Vệ Minh sẽ không tốt, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn vô cùng khó chịu.
Rõ ràng Vệ Đại Quốc và Tần Như Ý vì muốn đường đường chính chính ở bên nhau nên cố tình sắp đặt chuyện say rượu làm mất sự trong sạch của người ta, chẳng qua là thấy mẹ của Vệ Minh thật thà, dễ bắt nạt nên mới nhằm vào bà.
Vệ Minh báo thù cho mẹ thì có gì sai?
Dựa vào đâu mà Thẩm Nhất Hách là nam chính, người nhà anh ta lại có thể không phải chịu báo ứng?
Tức chết mất!
Khương An Tĩnh thức đêm đọc hết tiểu thuyết, tức đến mức cả đêm không ngủ được.
Ban đầu, khi đọc cuốn 《Những năm tháng rực rỡ》, cô bị nhân vật trùng tên với mình thu hút nên mới thấy hứng thú. Về sau, nhìn thấy cô ấy bất ngờ qua đời, nhìn Vệ Minh nhỏ mới ba tuổi đã phải sống dưới tay mẹ kế, cô vô cùng đau lòng.
Cô cứ theo dõi cuốn tiểu thuyết này mãi, chỉ vì muốn biết sau này Vệ Minh nhỏ sẽ có kết cục thế nào. Không ngờ cuối cùng lại thành ra như vậy.
Tức chết đi được!
Khương An Tĩnh cảm thấy ngực mình rất khó chịu, hơn nữa cảm giác ấy ngày càng nặng. Dần dần, cô mất đi ý thức.
Nhưng hiện tại, cô cảm giác có người đang sờ ngực mình, hơn nữa còn dùng sức rất mạnh.
Cô cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt giống như bị keo 502 dính chặt, hoàn toàn không thể mở ra.
Khoan đã...
Cả người cô lập tức thấy không ổn.
Miệng cô bị người ta giữ chặt, đối phương muốn làm gì vậy?
“Ưm... ưm...”
Không cần cô phải nghĩ nữa, đối phương thế mà lại hôn lên môi cô.
Nụ hôn đầu của cô đấy!
Quá đáng quá rồi!
Tên trời đánh này, “ưm... ưm...”
Tối qua cô không khóa cửa sao?
Đây là trộm đột nhập à?
Còn muốn vừa cướp tiền vừa cướp sắc sao?
“Ưm... ưm...”
Không biết qua bao lâu, Khương An Tĩnh giãy giụa đến mức gần như tuyệt vọng.
Nhưng đột nhiên, cơ thể cô có thể cử động.
Cô lập tức tung một cú đá vào đối phương.
Cùng lúc đá trúng đối phương, cô cũng mở mắt ra, đối diện với một gương mặt tuấn tú đến quá đáng.
Chỉ là lúc này, người kia đang cau chặt mày, đôi mắt sâu thẳm như muốn phun lửa. Đôi môi mỏng khẽ mở, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Đừng căng thẳng, tôi đang cứu cô.”
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy người này, trong đầu Khương An Tĩnh không tự chủ được hiện lên một cái tên.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)