“Thơm quá! Mùi hương ngon quá, chỉ nghe mùi thơm dễ chịu của nàng thôi, ta đã chịu không nổi rồi.”
“Đáng chết, hắc tháp đã mấy chục năm không đưa tới dẫn đường nào.”
“Cho tao nếm thử, mau cho tao nếm thử!”
Vài tiếng chói tai, vặn vẹo như ác quỷ lần lượt vang lên trong đại não cô.
Thuận tiện còn mang theo một phần ký ức không thuộc về cô.
Mùi ẩm ướt, hôi thối ngập tràn khoang mũi.
Bên tai còn kèm theo tiếng tí tách quỷ dị, giống như dòng nước nhỏ giọt chậm chạp từ trên cao xuống.
“Tách tách”, vài giọt chất lỏng không rõ tên rơi xuống trán Quý Tử.
Mang theo cái lạnh thấu xương, cứ như muốn ngấm vào tận xương tủy.
Quý Tử chật vật xem hết đoạn hồi ức trước khi chết của nguyên chủ nhanh như đèn chiếu.
Vừa mở mắt, cảnh tượng ồn ào ầm ĩ ban nãy lập tức chìm vào tĩnh mịch.
Trong bóng tối vô tận, một đôi mắt sâu thẳm và tối tăm như xuyên qua thời gian không gian nhìn chằm chằm vào cô, nhưng cô lại giống như hai chân bị đổ chì, không thể nhúc nhích.
Đáng chết!
Nguyên chủ thảm quá vậy!
Bị con bạn thân tâm cơ lừa gạt, đắc tội hết đám vị hôn phu mỹ cường thảm đã đành, sao lại còn là một kẻ ngốc nữa chứ?
Mà nghĩ lại cũng đúng, nếu không phải đồ ngốc thì đã chẳng bị lừa ném vào hắc tháp.
Một cảm giác quái dị quấn quanh mắt cá chân dâng lên, Quý Tử không thấy rõ đó là thứ gì, nhưng trực giác bảo cô, thứ này tuyệt đối không phải con người.
“Làm ơn, tôi vừa xuyên không đến, mông còn chưa ngồi ấm chỗ mà……Tôi còn chưa muốn chết đâu! Hức hức hức……”
Thứ kia giống như chất lỏng chảy động, tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc, từ dưới bò ngược lên, quấn lấy bên hông cô.
Quý Tử bất lực sợ đến mức khóc oà lên.
“Ồn chết đi được.”
Trong bóng tối bỗng vang lên mấy chữ lạnh lùng.
Thứ đang quấn bên hông chợt khựng lại, thoáng chốc như cành mây héo rũ rút khỏi người cô, ngay sau đó phát ra tiếng thét vặn vẹo thống khổ.
“Luật đại nhân, chúng tôi không biết cô ta là người của ngài……”
“Luật đại nhân! Tha mạng đi, chúng tôi không dám nữa……”
Âm thanh tổng hợp từ thiết bị điện tử kia chỉ vừa nói được nửa câu đã bị nghiền nát nuốt chửng, một tiếng “bốp” rơi xuống đất, hóa thành một vũng nước mủ màu đen.
Mùi hôi thối và cảm giác nhớp nháp trong không khí cũng biến mất theo.
Tiếng khóc vẫn tiếp tục.
Quý Tử khóc mãi không dừng lại được.
Cô vừa được bầu làm nhân viên ưu tú của cơ quan, ngày mai chính là ngày phát thưởng tiền thưởng cơ mà hu hu hu!
Cho đến khi ——
Một luồng sáng chói lọi rạch thủng màn đêm.
Một thiếu niên tóc đen toàn thân trần trụi, chi chít vết thương bước ra từ bóng tối, trên người kéo lê những sợi xích sắt đen nặng nề, một nửa khuôn mặt bị miếng bịt miệng bằng bạc che khuất, chỉ lộ ra một đôi đồng tử trắng sắc bén, lạnh lùng.
“Cô là ai?”
“Cô tên là gì?”
Dưới ánh mắt nhìn chăm chú của thiếu niên, Quý Tử nhanh chóng cảm nhận được áp lực giống hệt lúc mới tỉnh lại.
Cô không kiểm soát được cơ thể, tầm mắt lẫn ý thức của mình.
Cái tên tự thốt ra khỏi miệng.
“Tôi tên là Quý Tử.”
“Tên không tệ, ta nhớ rồi.”
Giọng nói không giống phát ra từ miệng thiếu niên, mà giống như vang lên ngay trong đầu cô.
Và cuối cùng, vang vọng lại từng hồi.
“Em là của ta.”
……
Tỉnh lại lần nữa, Quý Tử đã về tới phòng y tế của Bạch Tháp.
Về chuyện ở hắc tháp, cô chỉ mơ hồ nhớ được một đôi đồng tử trắng.
“Đồng tử trắng? Cô chắc chứ?”
Bác sĩ phòng y tế khó tin hỏi lại một lần nữa.
Quý Tử gật gật đầu.
Không hề hay biết vài vị cao tầng đang túc trực ngoài khoang y tế, sắc mặt đều thay đổi chỉ trong chớp mắt.
Cả tinh tế này, chỉ có vị đại nhân kia sở hữu một đôi đồng tử trắng hiếm có.
Nhưng nghe đồn rằng, để bảo vệ mảnh đất tinh khiết cuối cùng của thế kỷ trước, mức độ ô nhiễm vực não của hắn đã lên tới cấp chín, mà mức cao nhất là cấp mười. Do dị hóa nghiêm trọng, hắn đã sa đọa thành lính gác hắc ám, bị giam cầm vĩnh viễn ở tầng sâu nhất của hắc tháp.
Cả đời mất đi tự do.
Im lặng một lát.
Một sĩ quan râu ria mặc quân phục xanh sẫm bước lên. Quý Tử nhận ra đây là lãnh đạo trực tiếp của cô ở Bạch Tháp, kẻ thực dụng, nói năng khó nghe và thường xuyên gây khó dễ cho cô.
“Dẫn đường Quý Tử, xảy ra chuyện thế này, tôi rất tiếc.
Tôi đã xin nghỉ phép một tháng cho cô ở Bạch Tháp trung ương, trong tháng này cô có thể an tâm tĩnh dưỡng ở ký túc xá, lương tháng vẫn phát đầy đủ.”
Cái gì?
Chỉ với một câu “lương tháng vẫn phát đầy đủ” nhẹ bẫng thế mà đã định tống cổ cô đi á?
Cô đâu phải nguyên chủ ngốc nghếch!
Quý Tử ấn nút gọi màu đỏ bên mép giường bệnh, bác sĩ liền lập tức mở cửa khoang phong tỏa cho cô.
“Trưởng quan. Tôi nghi ngờ sự kiện lần này có kẻ cố ý hãm hại, tôi yêu cầu khiếu nại điều tra.”
Biểu cảm trên mặt viên sĩ quan râu ria cứng đờ một thoáng, rồi vội vàng lấy lòng nhìn hai vị trưởng quan bên cạnh có quân hàm cao hơn hắn.
“Chuyện này, Bạch Tháp sẽ cho cô một lời giải thích.”
“Vâng, trưởng quan cứ yên tâm, chuyện này tôi nhất định sẽ cho người điều tra rõ ràng.”
Dứt lời.
Cửa phòng y tế bỗng bị ai đó đạp văng một cước từ bên ngoài.
“Không cần điều tra, hạng rác rưởi như dẫn đường Quý Tử, lính gác Bạch Tháp ai mà không mong cô ta chết?”
Vừa nghe giọng điệu kiêu ngạo cuồng vọng này, trong đầu Quý Tử lập tức lướt qua một cái tên quen thuộc —— Văn Dã.
Sĩ quan chỉ huy quân khu số 2, một trong những vị hôn phu của cô.
Người như tên, hoang dã vô cùng.
Một đầu tóc đỏ rực dựng đứng như bờm sói, cao một mét chín, mặc chiến phục bó sát làm tôn lên làn da màu socola đen bóng, cơ bắp cuồn cuộn, tràn ngập hơi thở hoang dã và tự do.
Hình thú là báo đen thuần chủng, dị năng là dịch chuyển tức thời, thiên phú là xạ kích, sau lưng mang theo hai khẩu súng lắp ráp, một súng lục một súng ngắm.
Đồn rằng hắn yêu súng như mạng, đến khi ngủ cũng không tháo rời, càng không để ai tùy tiện chạm vào.
Thế nhưng không lâu trước đây, Văn Dã khi làm nhiệm vụ dọn dẹp khu ô nhiễm cấp cao đã bị thương nhầm, khiến mức độ ô nhiễm vực não tăng mạnh, đành phải bất đắc dĩ xin phòng trấn an của Quý Tử.
Nào ngờ nguyên chủ lại nghe lời trà xanh xúi giục, cố tình ép hắn tháo súng xuống trong lúc mấu chốt, còn lấy súng của hắn chĩa vào chỗ hiểm của hắn mà trêu chọc: “Anh nói xem khẩu súng này với khẩu súng của anh, khẩu nào lợi hại hơn?” Từ đó chọc giận Văn Dã.
Quý Tử vừa hồi tưởng vừa tiếc nuối, nguyên chủ ơi mày đúng là không biết nhìn hàng!
Thôi, chuyện điều tra không vội.
Ngay sau đó ——
Một cô gái váy trắng xinh xắn đáng yêu, chớp chớp đôi mắt to tròn, thò đầu ra từ phía sau Văn Dã.
Vóc dáng hắn đủ cao lớn, bước vào nửa ngày mà che khuất cả một người phía sau khiến không ai nhận ra.
Ngọn lửa vừa mới đè xuống trong lòng Quý Tử lại “bùng” lên lần nữa.
Đây chẳng phải là con bạn nhân trà xanh chuyên hãm hại nguyên chủ đủ đường đó sao?
Cô ta và Văn Dã thân thiết từ bao giờ thế?
Tiện nhân! Mấy hôm trước còn rỉ tai cô chê Văn Dã không ra gì, tính cách thô bạo, không chu đáo, lại chẳng phải xuất thân quý tộc thế gia, một chút giáo dưỡng cũng không có!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)