Tiết Mang chủng.
(Mang chủng (tiếng Hán: 芒種/芒种) là một trong 24 tiết khí của các lịch Trung Quốc, Việt Nam, Nhật Bản, Triều Tiên. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 5 hay 6 tháng 6 dương lịch. Ý nghĩa của tiết khí này, đối với vùng Trung Hoa cổ đại, là Ngũ cốc trổ bông)
Một mảng ruộng lớn đều được phân chia thành trách nhiệm của từng người, mỗi người nhận thầu một mảnh. Trình Dao Dao phân đến một mảnh gần giữa, mảnh này tương đối ngắn, đã rất chiếu cố cô rồi.
Trình Dao Dao cẩn thận gieo xong một đám mạ trong tay, ngồi dậy đấm bóp phần eo, xem xét xung quanh, suýt nữa khóc thành tiếng. Tất cả mọi người đều gieo đến phía trước, để cô xa xa ở phía sau.
Đại đội trưởng Lâm Đại Phú giơ loa, đứng bên trên bờ đất cổ vũ tinh thần: “Tiết mang chủng trồng khoai nặng mười cân, Hạ chí trồng khoai triệt từng gốc. Loại đậu không sợ sớm, lúa mì nhanh làm sau có mưa!”
(Hạ chí: tiết vào ngày 21 hoặc 22 tháng 6, ngày dài nhất và đêm dài nhất trong năm)
Kêu đến khi cuống họng bốc khói mới dừng lại, cầm ấm nước hung hăng rót mấy ngụm nước nước sôi để nguội.
Lâm Đại Phú trong lòng sốt ruột, tiết Mang chủng, mọi thứ đều trồng. Các loại cây trồng như lúa nước, đậu nành, khoai lang, bắp ngô đều gieo hạt vào thời điểm này, ngày mùa chính thức đi vào cao trào.
Năm nay nước mưa nhiều, những cây trồng này nhất định phải gieo hạt nảy mầm trước mùa mưa. Lúc này, trong thôn bất kể nam, nữ, già, trẻ, có thể làm việc đều đi làm việc, nhóm thanh niên trí thức kia cũng bị kéo qua cho đủ số.
Thanh niên cao ráo khỏe mạnh đi qua phía bờ đất, Lâm Đại Phú nhìn thấy, hô: “Tạ Tam, cháu tới đây một chút!”
Tạ Tam mặc một áo choàng ngắn, lộ ra cánh tay rắn chắc khỏe mạnh, trong tay mang theo một cái giỏ đi tới, gọi: “Đại đội trưởng!” rồi trầm mặc nhìn ông.
Lâm Đại Phú thấy hai bên không có người, nói: “Tạ Tam, lời tối qua tôi nói với cháu, cháu suy nghĩ xong chưa?”
“Không đi.” Tạ Tam phun ra hai chữ ngắn gọn.
Lâm Đại Phú suýt nữa cho rằng mình nghe nhầm: “Lái máy kéo là công việc linh hoạt, nhà Tuấn cũng muốn đi đấy! Cháu hàng năm ở trong thôn kiếm được chút tiền công, đi khắp nơi tìm việc vặt, mặc dù nói đi săn có thể phụ cấp một chút, nhưng cũng không phải lâu dài. Nếu không phải ông nội cháu đối có ơn với nhà tôi, tôi cũng không phí sức thay cháu tranh thủ danh ngạch này.”
Đôi mắt hẹp dài của Tạ Tam hiện lên một tia chần chờ, ngữ khí lại vẫn quả quyết: “Cảm ơn ý tốt của bác, cháu không đi.”
“Cháu lo lắng mình ra ngoài, không ai coi chừng bà cháu cùng em gái ư?”
Lâm Đại Phú thở dài: “Nhưng cháu như này cũng không phải vấn đề. Cháu năm nay 20 rồi đúng không? Trong nhà tích tũy không ra được một phân tiền, nói như thế nào với cô vợ trẻ?”
Khóe môi Tạ Tam tự giễu: “Người như cháu, không thể làm chậm trễ người khác.”
Lâm Đại Phú tiếc rẻ nhìn thanh niên trước mặt, ông nhìn hắn từ nhỏ là thằng nhãi con nhà địa chủ bị người người khi dễ đến khi lớn lên trở thành một thanh niên cao lớn trầm ổn. Chỉ tiếc giai cấp này quá cao rồi…
Ánh mắt Tạ Tam nhìn về phía ruộng nước. Trong ruộng người người khom lưng loay hoay khí thế ngất trời, chỉ có một thân ảnh màu hồng đứng vắng vẻ bên trong ruộng nước, duyên dáng yêu kiều, giống như một bông hoa phù dung xuất hiện ở trong ruộng.
Một tay cô che ánh nắng trên đỉnh đầu, xa như vậy cũng có thể thấy dáng người xuất chúng.
Lâm Đại Phú nhìn theo hướng hắn, vừa nhìn liền tức giận: “Ai đó? Thanh niên trí thức Trình, Trình Dao Dao! Cô tới đây cho tôi!”
Trình Dao Dao đang phát sầu làm không hết việc, nghe vậy cao hứng gian nan tới, tay chống lên bờ cỏ tốn sức nhấc đôi chân từ trong bùn nhão ra, lên bờ: “Đại đội trưởng, bác gọi cháu sao?”
Bên trên gương mặt xinh đẹp của Trình Dao Dao dính mồ hôi cùng bùn, giống như động vật nhỏ da lông xinh đẹp bị làm bẩn, còn cao hứng bừng bừng.
Lâm Đại Phú nói: “Cô ở trong ruộng làm gì vậy chứ?”
“Cháu… cháu cấy mạ.” Trình Dao Dao chưa từng bị mắng, bị Lâm Đại Phú rống lên một câu, lập tức ngẩn ra, trả lời theo bản năng.
Lâm Đại Phú chỉ vào ruộng nước nói: “Cô nhìn ruộng của cô xem, rồi nhìn ruộng người khác!”
Trình Dao Dao quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từng dãy mạ được gieo chỉnh tề bên trong ruộng nước, giống như dùng thước đo theo tiêu chuẩn. Trong đó có một khối cong vẹo, liểng xiểng, phá lệ không hài hòa.
Mắt Trình Dao Dao choáng váng, còn mạnh miệng nói: “Cháu chưa từng làm qua công việc này, lần thứ nhất làm như được như này cũng không tệ rồi.”
Trình Dao Dao nói, bỗng nhiên thấy Tạ Tam đứng bên cạnh Lâm Đại Phú. Tạ Tam cũng đang nhìn cô, trên mặt lạnh lùng không biểu lộ gì. Nhưng Trình Dao Dao nhìn thấy trào phúng từ trong mắt hắn.
Thời điểm bị mắng, có người ở bên cạnh nhìn xem, tâm tình liền không giống nhau. Trình Dao Dao vừa thẹn vừa xấu hổ giải thích: “Cháu…cháu rất cô gắng làm việc, cháu cũng không biết vì sao lại như này.”
Trình Dao Dao nói xong cúi đầu xuống, giấu đi đôi mắt phiếm hồng. Đời trước cô làm qua việc nhà nông duy nhất chính là giúp ông ngoại chăm sóc hoa cỏ, thế nhưng hôm nay cô phí sức quyết tâm mãi mới giẫm vào bên trong ruộng bùn. Cô cũng rất cố gắng học làm việc, kết quả vẫn bị người khác bỏ rơi thật xa.
Trình Dao Dao ủy khuất đứng trên bờ, mắt Lâm Đại Phú thoáng lay động, cơn tức lớn đều không phát ra được: “Cô… cô như vậy…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
H

-250407.png&w=256&q=75)

