Ánh nến chiếu rọi màn lụa hồng lay động, lờ mờ nhìn thấy hai bóng người giao nhau, triền miên.
Sau tấm màn thỉnh thoảng tràn ra vài tiếng rên rỉ.
Nếu nhìn kỹ, liền biết đây hoàn toàn là sự đòi hỏi từ một phía.
Bóng lưng cường tráng tinh hãn quỳ trên giường thêu của thiếu nữ chưa xuất giá, cánh tay cong lên mạnh mẽ lại thương xót giam cầm người vào trong lòng.
Khuôn mặt như ngọc của thiếu nữ ửng hồng.
Muốn nhìn xem kẻ nào làm ác, chỉ thấy mí mắt run rẩy không thể mở ra, thân thể dường như nặng ngàn cân, nỗi sợ hãi không kiểm soát dẫn đến tiếng nức nở yếu ớt đáng thương.
"Đừng mà..."
Cánh tay ôm chặt thiếu nữ không nỡ buông ra, giọng nói hơi khàn pha lẫn vài phần dỗ dành kìm nén:
"Ngoan, đừng sợ."
"Hôm nay về kinh đường sá xa xôi, Tiểu Lê Nhi mệt rồi, bổn... ta ngày mai lại đến." Nói xong, hắn kiềm chế in xuống giữa mày nàng một nụ hôn mềm mại.
Bộ não chậm chạp hậu tri hậu giác điều khiển thân thể phản kháng giãy giụa.
Trong lòng Thẩm Sơ Lê xấu hổ giận dữ khó hiểu.
Muốn đẩy người đàn ông ra quát mắng:
Ngày mai đừng có đến trong giấc mơ của ta nữa!
Nhưng ngón tay chải vuốt giữa tóc mai dường như có ma lực, thôi miên mí mắt nàng ngày càng nặng trĩu, cuối cùng ngậm nước mắt tủi thân ngủ thiếp đi.
*
Năm Vĩnh Hòa thứ năm tháng Sương, thu nguyệt xuân hoa.
Cùng với sương sớm, hạ nhân Thẩm phủ quét tước sân viện, gánh nước xuống bếp, mọi thứ trật tự ngay ngắn, phân công nghiêm minh.
Thị nữ mặc váy xanh lục Ngân Hạnh bưng chậu vàng ống nhổ, đi qua hành lang gấp khúc đến Lê Hoa Viện, rón rén đẩy cửa vào phòng, vòng qua bình phong hoa điểu, bất ngờ phát hiện tiểu thư nhà mình đang quỳ ngồi trên giường.
Đặt chậu vàng xuống, Ngân Hạnh rảo bước tiến lên khụy gối hành lễ: "Tiểu thư tỉnh lúc nào vậy, sao không gọi nô tỳ." Nói xong, nàng ấy vừa chỉnh lý màn lụa bên giường vừa không nhịn được rũ mắt liếc nhìn tiểu thư.
Thiếu nữ tuổi đào lý mặc áo lót gấm chỉ vàng, tóc đen như thác vén sang vai phải, tay cầm gương đồng, đầu ngón tay tô sơn móng khẽ vuốt bên cổ, đánh giá cái gì đó.
Nhìn kỹ vài lần, Ngân Hạnh "a" một tiếng kinh hô: "Còn không phải sao, gần cổ tiểu thư sao lại nổi nhiều nốt ban đỏ thế này."
Nốt ban đỏ nổi trên làn da trắng nõn, giống như sứ trắng vẽ hồng mai, thanh lệ mi diễm.
Thẩm Sơ Lê khẽ cắn môi, thịt môi phấn nộn và răng trắng ép ra vết lõm, nhớ lại giấc mơ mặt đỏ tim đập đêm qua, đáy mắt hiện lên vẻ kinh nghi và thẹn thùng, ánh nước chợt hiện.
Rốt cuộc là giấc mộng hoàng lương, hay là...
Lặng lẽ gọi hệ thống trong lòng, quả nhiên không nhận được hồi đáp.
Nhưng Ngân Hạnh bên này đã "phá án": "Chắc chắn là đám nha đầu ngu ngốc kia không chịu khó phơi phóng chăn đệm, hại tiểu thư vừa về kinh đã bị nổi mẩn, mai mốt nô tỳ phải đi vả miệng từng đứa một, xem lần sau chúng còn dám lười biếng nữa không!" Miệng thì mắng nhưng trong lòng không nhịn được đau xót.
Tiểu thư nhà các nàng da mịn thịt mềm, thân thể yếu ớt, nổi những nốt ban đỏ này không biết khó chịu thế nào, đêm qua ngay cả ngủ cũng không ngon.
Tiểu nha hoàn lớn lên bên cạnh từ nhỏ rất bảo vệ chủ.
Thẩm Sơ Lê thấy má Ngân Hạnh phồng lên vì giận giống như cái bánh bao mềm, không nhịn được cười khẽ: "Nô tài không nghe lời đuổi ra khỏi phủ là được, cẩn thận tay của ngươi, đừng để dạy dỗ người không thành ngược lại làm đau chính mình."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)