“Ninh Cẩm Ngọc! Mở cửa! Giờ nào rồi mà còn không mau đến nhà bếp bưng đồ ăn? Muốn để sư phụ bị đói chết à!”
Dòng suy nghĩ tan biến. Ninh Cẩm Ngọc bước ra khỏi căn phòng được phân cho đệ tử nội môn, liền thấy một thiếu nữ mặc đạo bào, khuôn mặt sắc sảo, tay chống nạnh, gương mặt hung hăng.
Vừa nhìn thấy Ninh Cẩm Ngọc, đáy mắt thoáng kinh diễm rồi lập tức biến thành ghét bỏ.
Đây chính là sư tỷ của nàng tên La Tịnh Mẫn. Tương lai góp công lớn trong việc đuổi nàng khỏi tông môn.
Tốt quá rồi, có nàng ta, việc bị đuổi khỏi Kiếm Tông sẽ dễ dàng hơn nhiều.
“La sư tỷ, xin lỗi, muội đi ngay.”
“…” Thiếu nữ còn chưa kịp dạy dỗ, Ninh Cẩm Ngọc đã chạy như bay. La Tịnh Mẫn phất tay áo đầy khó chịu.
Dù sao, sau này còn dài.
Khu phân phát đồ ăn ở Nhã Trúc Phong. Lần thu nhận đệ tử này chia thành đệ tử thân truyền, nội môn và ngoại môn. Nàng thuộc nhóm lưng chừng.
Ninh Cẩm Ngọc lấy bát đũa, xếp hàng ở khu của nội môn. Ưu điểm của đệ tử nội môn là có thể theo các đệ tử nội môn của các phong chủ khác để học chung. Nhược điểm là thường xuyên bị đệ tử thân truyền sai sử.
Giống như sư tỷ của nàng, và cả tên nhị sư huynh háo sắc chưa thấy mặt.
“Wow, kia là đại sư tỷ Tô Thanh Nguyệt sao?”
“Không phải! Đại sư tỷ sao có thể xếp hàng với đám chúng ta? Ngươi chưa nghe đồn à? Đây chỉ là hàng nhái từ nông thôn lên, tên Ninh Cẩm Ngọc. Ta từng thấy đại sư tỷ rồi, khí chất như tiên, một thanh Trường Phong kiếm, lạnh lùng vô song.”
“Ơ, ta đã xem qua bức hoạ của sư tỷ, thật sự quá giống mà.”
“Rồi, đừng nói đi.”
… Ninh Cẩm Ngọc nghe thấy hết, cũng thật sự hơi tò mò Thánh nữ Tô Thanh Nguyệt trông như thế nào mà ngay cả đại ma đầu cũng nhận nhầm.
Nàng bưng mâm thức ăn chuẩn bị rời đi, mặc kệ bọn họ tám nhảm. Dù sao nàng cũng định rời tông môn.
“Ê! Không được đi!”
Ninh Cẩm Ngọc bưng thức ăn, mím môi nhìn vài người, mấy tên thiếu niên này trông càn rỡ rõ ràng không phải loại dễ chọc.
“Các huynh có chuyện gì sao?”
Chu Triết Thiên bước tới, giật luôn hộp thức ăn trên tay nàng, cười ngạo mạn: “Bọn ta còn chưa no. Sư muội, mang đến hiếu kính sư huynh chút được chứ?”
Hai tên theo sau cũng hùa theo: “Đúng đúng, sư muội sẽ không giận đâu mà.”
Ninh Cẩm Ngọc ở hiện đại chỉ là nữ sinh đại học bình thường. Mấy tên này chẳng khác nào lưu manh, nàng làm sao dám chống lại.
Đúng lúc thiếu phần ăn, để La sư tỷ lấy cớ xúi sư phụ đuổi nàng, quá hoàn hảo.
Nàng buông tay, siết vạt áo, chấm chấm nước mắt, ngước nhìn Chu Triết Thiên: “Sư huynh muốn ăn thì lấy đi. Muội sẽ không giận đâu. Giờ đồ ăn hết rồi, muội phải đi xin tội với sư phụ ngay, không liên quan gì đến sư huynh cả.”
Dứt lời, nàng rơm rớm mắt nhìn mọi người rồi chạy đi.
“…”
Hai tên tiểu đệ nhìn bóng lưng vừa mềm mại vừa đáng thương kia, không hiểu sao lại thấy có lỗi. Ánh mắt nhìn phần cơm trong tay Chu Triết Thiên cũng trở nên kỳ quái.
Lão đại cũng quá xấu xa rồi, ngay cả bữa ăn của một nữ tử yếu đuối cũng cướp.
Xung quanh người ta cũng nhìn sang. Mặt Chu Triết Thiên ửng đỏ, sư muội này sao khác lời đồn quá vậy? Không phải nói tính cách giả tạo lắm sao? Sao lại yếu đuối ngoan ngoãn thế?
“Đừng nhìn nữa. Không muốn ăn thì cút đi xếp hàng lại!” Chu Triết Thiên là đệ tử thân truyền, chẳng ai dám đắc tội. Quả nhiên mọi ánh mắt lập tức né tránh.
Hắn ta ngồi xuống, vốn định ăn, nhưng mới ăn một miếng đã ném luôn.
Giọng nàng mềm mại, thân hình nhỏ nhắn, khóc cũng đẹp. Dù giống đại sư tỷ, nhưng phong cách hoàn toàn khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



