“Hai người đó là ai? Mau ra đi!”
Mọi người hò hét cổ vũ, giọng điệu đầy phấn khích.
Tổng cộng có mười hai người tham gia, ký túc xá của họ có bốn người, Trần Việt Kỳ có một người anh em tốt, ba bạn cùng phòng, còn có ba cô gái khác, trong đó một người là người yêu của bạn cùng phòng, hai cô gái kia là bạn thân của cô ấy nên cũng được dẫn đến.
“Tôi là số ba.”
Người nói là một cô gái, ngoại hình và cách ăn mặc có phần chững chạc nhưng giọng nói lại rất ngọt ngào, tạo cảm giác tương phản khá thú vị.
“Tôi là số mười.”
Một giọng nói hơi khàn vang lên, Lâm Văn Tĩnh nhìn sang, là Trần Việt Kỳ.
Anh tựa lưng vào ghế sô pha với dáng vẻ lười biếng, ánh đèn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của anh những mảng sáng tối khác nhau.
Ngũ quan của Trần Việt Kỳ rất tinh xảo, sống mũi cao thẳng, có một đôi mắt hoa đào hơi xếch lên.
Vì đã uống không ít rượu nên lúc này đuôi mắt anh đang hơi ửng hồng, mái tóc đen rối bù tùy ý rũ xuống trán, cổ áo sơ mi đã mở mấy cúc, trông vừa tùy tiện lại vừa phóng khoáng.
Chỉ nhìn vẻ ngoài, ấn tượng đầu tiên sẽ cho rằng anh là kiểu đàn ông ăn chơi, lăng nhăng.
Nhưng Lâm Văn Tĩnh biết, mỗi lần anh nhìn cô, bề ngoài thì cười nhưng trong mắt thực ra rất lạnh lùng.
Thấy là Trần Việt Kỳ, tiếng hò hét của mọi người càng lớn hơn.
“Ninh Ninh, là anh Kỳ đó.”
Cô bạn thân bên cạnh kéo tay cô gái, giọng điệu không rõ là phấn khích hay kích động.
“A, tớ biết rồi.”
Ninh Ninh cười nhẹ, dưới tác dụng của cồn, khuôn mặt trắng nõn hơi ửng hồng, trông có một vẻ quyến rũ khác lạ.
“Sao nào, anh Kỳ?”
Đặng Kha nhìn Trần Việt Kỳ với vẻ hóng chuyện, giọng điệu trêu chọc.
“Bạn gái đang ở đây đó, anh Kỳ định làm thế nào?”
“Đúng vậy, anh Kỳ, có từ chối không?”
“Tôi cá là anh Kỳ chắc chắn sẽ không đồng ý đâu.”
Các bạn cùng phòng nhao nhao trêu chọc anh nhưng không có ác ý. Thái độ của Trần Việt Kỳ đối với Châu Kim Tuế ngày thường họ đều thấy rõ, họ nói vậy cũng là vì quan hệ tốt với Trần Việt Kỳ.
Ninh Ninh nhìn Trần Việt Kỳ đang im lặng nhưng phát hiện đối phương hoàn toàn không nhìn mình, nụ cười trên môi cứng lại một chút.
“Rót rượu đi.”
Trần Việt Kỳ lười biếng nói. Đặng Kha ngồi bên cạnh anh nhận được chỉ thị, lập tức rót đầy ly rượu rỗng.
Không nói nhiều, Trần Việt Kỳ uống một hơi cạn sạch, uống xong ra hiệu cho Đặng Kha tiếp tục rót rượu.
“Thấy chưa, tôi đã nói rồi, anh Kỳ chắc chắn sẽ từ chối.”
Đặng Kha cười hì hì nói.
“A Kỳ, anh đừng uống nữa, chỉ là trò chơi thôi mà.”
Châu Kim Tuế ngồi ở phía bên kia của Trần Việt Kỳ tỏ vẻ lo lắng. Cô tin tưởng bạn trai mình, hơn nữa đây chỉ là một trò chơi, cô không cho rằng một trò chơi có thể gây ra chuyện gì.
Người vi phạm mệnh lệnh cần phải uống ba ly rượu, vừa rồi Trần Việt Kỳ đã uống không ít nên Châu Kim Tuế mới lo lắng.
Lâm Văn Tĩnh nhìn Trần Việt Kỳ, sau vài ly rượu, sắc mặt anh càng lúc càng hồng hào.
Xem ra tửu lượng của anh không tốt lắm, người uống rượu dễ đỏ mặt không hợp uống nhiều như vậy.
Nhạy bén nhận ra có người đang nhìn mình, Trần Việt Kỳ nhìn sang, bắt gặp đôi mắt đen láy của Lâm Văn Tĩnh.
Vẻ mặt anh không đổi, lập tức dời mắt đi, thậm chí lười trao đổi ánh mắt với cô dù chỉ một giây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


