Trong mười một người, chỉ có Tô Yên Mị là con gái.
Vì vậy, cô được sắp xếp ngủ ở phía trong sát tường nhất, bên cạnh là một khung cửa sổ, nước mưa men theo mặt kính chảy dài xuống.
Ban đầu, Dung Tinh Dẫn định ngủ ở phía đối diện, nhưng Phương Chu đã nhanh chân chiếm chỗ trước.
Quý Hiên nằm ngoài cùng, chéo góc, cách Tô Yên Mị xa tít tắp, nhưng vẫn không quên mở miệng châm chọc: “Yo, sao thế Phương Chu, cậu cũng muốn tranh phụ nữ với Chung Nhiên à?”
Phương Chu khựng lại, liếc nhìn người phụ nữ đang cuộn mình trong túi ngủ, rồi lặng lẽ đi sang hàng còn lại, nằm cùng phía với Tô Yên Mị.
Trong bóng tối, Dung Tinh Dẫn khẽ nhướng mày, chuẩn bị tiến lên.
Tô Yên Mị là do hắn chủ động đưa về, hắn ngủ bên cạnh cô cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Nhưng Dung Tinh Dẫn vẫn chậm một bước.
Người đàn ông trẻ, vai rộng chân dài, cao gần một mét chín, kéo mở túi ngủ sát chỗ Tô Yên Mị, tự nhiên chui vào.
Hành động này lại xảy ra ngay sau câu mỉa của Quý Hiên.
Vì thế, không chỉ Dung Tinh Dẫn sầm mặt, mà mấy dị năng giả nằm trong túi ngủ khác cũng khó hiểu.
“Anh Lục?” Quý Hiên ngớ ra.
Lục Kính khẽ “ừ” một tiếng, rồi không nói gì thêm.
Những người khác thấy anh đã ngủ, cũng im lặng theo.
Có lẽ nhờ bóng tối đặc quánh, hoặc nhờ tiếng mưa gõ lộp bộp lên cửa sổ như khúc ru ngủ tự nhiên, kho hàng nhanh chóng chìm vào yên tĩnh.
Một năm kể từ khi mạt thế bùng nổ, các thành phố đông dân lần lượt thất thủ, các căn cứ lớn nhỏ liên tiếp được xây dựng.
Nhờ sự xuất hiện của dị năng giả, mới cứu được nhiều người hơn.
Nhưng cũng bởi sự tồn tại của tang thi, trật tự từng rơi vào hỗn loạn. Ngoài vài căn cứ lớn do chính quyền lập ra, hầu hết các căn cứ khác đều rối ren.
Như căn cứ Thiệu An quy mô vừa và nhỏ, nửa năm trước bị một nhóm dị năng giả khác chiếm, vì lợi ích và phụ nữ mà xảy ra xung đột với Lục Kính cùng đồng đội, cuối cùng đổi chủ.
Từ khi Lục Kính tiếp quản căn cứ Thiệu An, suốt nửa năm nay bên trong duy trì trật tự, người thường cũng có chỗ đứng an ổn.
Dưới sự dẫn dắt của anh, căn cứ như thành đồng vách sắt. Dị năng giả vốn chỉ ngủ yên khi ở căn cứ, giờ theo anh ra ngoài vẫn ngủ say được.
Tiếng thở đều đều vang lên, Tô Yên Mị quay mặt vào tường, thấy hơi lạnh thì chui cả đầu vào túi ngủ.
Từ phía sau chỉ nhìn thấy mái tóc xõa lòa xòa của cô.
Lục Kính có thị lực rất tốt, dù đêm đen như mực vẫn nhìn rõ nhiều thứ như chim ưng.
Ánh mắt anh vô thức dừng ở sau gáy Tô Yên Mị, rồi lại dời đi.
…
Một đêm yên ắng.
Mưa tạnh từ nửa đêm, ánh nắng lọt qua cửa sổ. Mọi người dậy rửa mặt qua loa, ăn sáng rồi tiếp tục lên đường.
Họ đi hai chiếc xe, đều là xe địa hình cải tiến, tính năng vượt trội.
Bình thường Tô Yên Mị ngồi xe Lục Kính lái, thu mình ở hàng ghế cuối cùng, chẳng mấy ai chú ý.
Nhưng hôm nay, lạ thay, Quý Hiên lại gọi cô lên ghế phụ xe hắn.
“Cô đúng là ghê gớm thật, ngay cả anh Lục cũng bị cô quyến rũ.” Quý Hiên với mái tóc xanh bạc ngạo mạn, mỉm cười khinh khỉnh, cúi sát tai cô nói nhỏ.
Khi còn là nguyên chủ, trong danh sách định quyến rũ các dị năng giả mạnh mẽ, Quý Hiên cũng có tên.
Tại biệt thự, nguyên chủ cố tình tỏ ý thân thiện, nhưng chỉ nhận lại những lời châm chọc lạnh lùng, coi thường.
Nguyên chủ vì mục đích mà phải nhẫn nhịn, nhưng Tô Yên Mị thì không.
Cô khẽ liếc mắt, tựa như chẳng coi hắn ra gì, hàng mi cong khẽ quạt, giọng nhẹ bâng: “Sao, không quyến rũ anh, ghen rồi à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)