Đột nhiên, Lam Mạt cảm thấy một luồng linh lực chạy loạn trong cơ thể, như có thứ gì đó đang ép chặt người nàng, khiến nàng vô cùng khó chịu.
“A––! Người đâu, mau đến đây!”
Bất ngờ, Lê Uyển Thư đang nằm trên giường ôm bụng hét lên đau đớn. Mạt Lị ở gian ngoài hốt hoảng chạy vào.
“Phu nhân, phu nhân, người sao vậy?”
“Vỡ… vỡ ối rồi, Mạt Lị, ta sắp sinh rồi, mau… mau đi tìm bà đỡ…”
Mạt Lị luống cuống cởi quần cho phu nhân, rồi như tên lửa lao vút ra ngoài, chỉ để lại Lê Uyển Thư một mình nằm rên rỉ trên giường.
Lúc này, trên trời xuất hiện dị tượng, mây ngũ sắc bao phủ toàn bộ Thanh Vân Tông, một luồng ánh sáng màu tím từ trên trời giáng xuống, bay vào Tử Phù viện trên Thanh Vân phong.
Lúc này, Lai Bảo lên tiếng nói với Lam Mạt: “Chủ nhân, nhắm mắt lại, dũng cảm tiến về phía trước!”
Xông lên, xông lên, cuối cùng nàng cũng sắp đến thế giới này rồi! Ái chà, đầu bị kẹt rồi! Khổ quá, mẫu thân đã sinh đến đứa thứ sáu rồi mà sao nàng vẫn bị kẹt thế này?
Lai Bảo ở trong không gian động viên: “Chủ nhân, cô ráng thêm chút nữa đi!”.
Lam Mạt dồn hết sức lực, hai chân đạp mạnh. Lê Uyển Thư khàn giọng hét lên: “Á––!”.
Lúc này, Lam Mạt mới hiểu được câu "Lúc đầu chật hẹp, sau đó mới thông suốt" nghĩa là gì. Đường sinh mệnh này cũng quá hẹp rồi, suýt chút nữa thì kẹp bẹp đầu nàng, quả thật, làm mẹ sinh con đã khổ, phận làm con cũng chẳng sung sướng gì!
“Oa… oa…”
“Ơ, đứa bé? Phu nhân, sao người sinh nhanh vậy?”
Lê Uyển Thư cũng muốn hỏi chính mình, lần sinh này sao lại không có chút động tĩnh nào, nói sinh là sinh, một tiếng đánh rắm đã đẩy đứa con thứ sáu của bà ra ngoài rồi.
“Mọi người đừng quan tâm ta, mau xem tiểu Lục nhà ta là trai hay gái.”
Bà đỡ banh hai chân tiểu Lam Mạt ra, kinh ngạc nói: “Chúc mừng phu nhân, hoan hỉ hoan hỉ! Phu nhân đã hạ sinh được một tiểu thư, Thanh Vân Tông chúng ta chờ đợi trăm năm cuối cùng cũng có tiểu thư rồi.”
Lê Uyển Thư nén cơn đau, ánh mắt ánh lên niềm vui không giấu được: “Tiểu Lục thật sự là con gái sao?”
Bà đỡ gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cười nói: “Vâng, chúc mừng phu nhân, tiểu thư tóc tím mắt tím, thật sự rất xinh đẹp.”
“Tóc tím mắt tím? Bảo bối nhà ta là Dược Thần chuyển thế sao?”
Lam Mạt thật sự cạn lời. Mấy người cứ nói chuyện, banh chân nàng ra làm gì?
Mấy người cứ gọi nàng là Tiểu Lục, Tiểu Lục. Đứa con thứ sáu cái gì, nàng thật quá đáng thương! Nàng vậy mà lại là đứa con gái bị mẫu thân đánh rắm đẩy ra.
Một lát sau, lại có thêm mấy nha hoàn và bà đỡ chạy vào, người thì xách nước, người thì lấy quần áo, một phen lộn xộn, cuối cùng nàng cũng được thay bộ quần áo sạch sẽ.
“Phu nhân, trên ngực tiểu thư có một dấu ấn hình hoa mẫu đơn màu tím.”
“Bế lại đây cho ta xem.”
Lam Mạt được bế lên. Mạt Lị vén áo nàng ra, một đóa hoa thược dược màu tím yêu kiều hiện ra trước mắt. Lê Uyển Thư mỉm cười: “Mạt Lị, đóa hoa trên ngực con bé là hoa thược dược chứ không phải hoa mẫu đơn.”
“…”
“Ư… ư…”
Lam Mạt khóc nức nở vì nàng đã nhớ ra, cuối cùng cũng nhớ ra rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
