Ăn xong Chu Minh Nguyệt đẩy bát ra, ra lệnh cho Vương Vi Vi: “Dọn rồi rửa sạch đi.”
Vương Vi Vi giận mà không dám nói, tủi thân dọn dẹp bát đũa vào bếp.
Chu Minh Nguyệt thì đứng dậy, nghênh ngang đi về căn phòng nhỏ chật hẹp của nguyên chủ ở tầng một.
Đóng cửa lại, cô lập tức kiểm tra bàn tay vàng mà Diêm Vương bồi thường cho mình.
Ý niệm vừa động, cô cảm thấy mình bước vào một không gian kỳ diệu. Một dòng suối chảy róc rách không ngừng, bên cạnh quả nhiên sừng sững một siêu thị lớn sáng lấp lánh! Loại hiện đại ấy!
Cô phấn khích chạy vào, trên kệ hàng bày la liệt đủ thứ, từ đồ ăn vặt, đồ uống đến bách hóa tổng hợp, thậm chí còn có cả khu đồ điện gia dụng nhỏ và khu quần áo! Đồ sờ vào chân thực, hơn nữa sau khi lấy đi, kệ hàng lập tức được lấp đầy!
“Làm mới vô hạn! Đỉnh của chóp!” Chu Minh Nguyệt không nhịn được huýt sáo một tiếng.
Cô vội vàng lấy chút bánh mì, sô cô la nhét vào miệng, lại tu nửa chai nước linh tuyền, cảm thấy trạng thái của mình tốt đến mức có thể đánh chết một con bò.
Chút vết thương trên trán, dưới tác dụng của nước linh tuyền, đã đóng vảy sắp khỏi rồi.
Cô bắt đầu lục lọi trong phòng. Đồ đạc của nguyên chủ không nhiều, vài bộ quần áo còn tươm tất, cùng một chiếc bình tông quân dụng, đều là do các chú bác trong khu tập thể quân đội tặng.
Theo ký ức, mẹ ruột nguyên chủ là quân nhân hy sinh, từng là con gái nhà quyền quý, sau này tham gia cách mạng. Chắc chắn đã để lại không ít đồ tốt, đặc biệt là của hồi môn.
Chắc đều bị cha cặn bã và mẹ kế nắm giữ, nguyên chủ căn bản không chạm tới được.
Còn cả căn nhà này nữa, nghe nói cũng là do mẹ ruột cô để lại, bây giờ tên lại thành của Chu Vệ Quốc.
“Ăn bám đến tận đầu con gái mình, giỏi thật.” Chu Minh Nguyệt nhổ một bãi nước bọt.
Phải lấy lại hết những thứ này! Đó là vốn khởi nghiệp của cô!
Cô cẩn thận sờ soạng, gõ gõ đập đập trong phòng. Trong ký ức của nguyên chủ hình như có một ấn tượng mờ nhạt, mẹ ruột cô trước kia từng lén nói với cô, trong nhà có một chỗ giấu đồ.
Nhưng cụ thể ở đâu thì không nhớ rõ.
Đang tìm kiếm, ngoài cửa vang lên tiếng gõ kèm theo giọng nói cố tỏ ra dịu dàng của Vương Tú Liên: “Minh Nguyệt à, ngủ chưa? Bà nội pha cho con một cốc sữa, uống xong rồi ngủ một giấc cho ngon.”
Bà nội? Chu Minh Nguyệt sững lại một chút mới phản ứng kịp, là bà mẹ thiên vị của Chu Vệ Quốc vẫn luôn sống cùng họ, bình thường cũng không ít lần làm nguyên chủ tức giận. Đi chơi nhà hàng xóm vừa mới về, chắc là bị Vương Tú Liên lôi ra làm bia đỡ đạn, nhanh như vậy đã lại muốn giở trò cũ.
Ánh mắt Chu Minh Nguyệt lạnh lẽo. Sữa bột cũng nỡ lấy ra, chắc chắn là chồn chúc tết gà, không có ý tốt.
Cô mở cửa, bà nội Chu quả nhiên bưng một cốc sữa đứng ở cửa, nếp nhăn trên mặt xếp lại thành nụ cười, nhưng ánh mắt có chút chột dạ. Vương Tú Liên trốn cách đó không xa phía sau bà ta, ánh mắt lảng tránh.
“Bà nội tốt với cháu quá.” Cô cười vô cùng “cảm động”, “Còn đặc biệt pha sữa bột cho cháu. Cháu thật sự quá...”
Lời còn chưa dứt, cô đột nhiên lật cổ tay, đưa thẳng cốc sữa đến bên miệng bà nội Chu!
“Đồ tốt thế này bà nội phải uống trước! Lòng hiếu thảo của cháu không nhịn được rồi!”
Bà nội Chu giật nảy mình, theo bản năng né về phía sau: “Ây ây ây, cái này là cho cháu...”
Sắc mặt Vương Tú Liên thoắt cái biến đổi, xông tới định cản: “Minh Nguyệt! Đây là bà nội đặc biệt cho con...”
Động tác của Chu Minh Nguyệt còn nhanh hơn, tay kia vươn ra như chớp, bóp chuẩn xác cằm Vương Tú Liên, làm bộ muốn đổ sữa vào miệng bà ta!
“Mẹ kế cũng muốn uống à? Đừng vội đừng vội, ai cũng có phần! Nào, há miệng ra!”
Vương Tú Liên sợ bay mất hồn, trong đó bà ta đã bỏ thêm thuốc ngủ liều cao. Vốn định đánh thuốc mê con ranh này hoàn toàn rồi mới nghĩ cách xử lý!
Bà ta liều mạng giãy giụa, hét lên rồi vung mạnh tay một cái!
“Xoảng!”
Cốc sữa bị hất văng xuống đất, chất lỏng màu trắng bắn tung tóe.
Chu Minh Nguyệt lập tức buông tay, lùi lại một bước, nhìn sữa vương vãi trên mặt đất và hai người đang kinh hồn bạt vía, trên mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên lại vô tội.
“Ây da! Sao lại làm đổ rồi? Tiếc quá đi mất.”
Ánh mắt cô chuyển sang Vương Tú Liên đang mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy, kéo dài giọng như chợt hiểu ra:
“Ồ...Tôi hiểu rồi. Mẹ kế đây là... sợ bà nội tôi uống phải thứ không tốt? Hay là nói, cốc sữa này vốn dĩ có vấn đề, bà chột dạ hả?”
Bà nội Chu không ngốc, nhìn bộ dạng sợ vỡ mật của Vương Tú Liên và sữa đổ trên mặt đất, lại liên tưởng đến hành động con dâu nằng nặc đòi mình đi đưa sữa, trong lòng “thịch” một tiếng, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.
“Tú Liên! Cốc sữa này là sao!” Bà nội Chu nghiêm giọng hỏi.
Môi Vương Tú Liên run rẩy, nói năng lắp bắp: “Không… không sao cả… chỉ là… chỉ là không cẩn thận...”
Chu Minh Nguyệt khoanh tay tựa vào khung cửa, lạnh lùng bồi thêm một nhát dao: “Là không cẩn thận bỏ thêm gia vị, hay là không cẩn thận làm đổ? Mẹ kế, cái tật tay chân lóng ngóng này của bà, phải chữa đi. Lần này là làm đổ sữa, lần sau lỡ lấy nhầm thứ gì... chậc.”
Ánh mắt nghi ngờ của bà nội Chu như dao cạo trên người Vương Tú Liên.
Vương Tú Liên có trăm miệng cũng không bào chữa được, hận không thể ngất đi cho xong.
Chu Minh Nguyệt thưởng thức đủ sự bối rối của bà ta, ngáp một cái.
“Được rồi, trò hề kết thúc. Tôi buồn ngủ nên phải đi ngủ. Không có việc gì đừng phiền tôi. Nhớ dọn dẹp sạch sẽ trước cửa phòng tôi đấy.”
Cô “rầm” một tiếng đóng cửa lại, bỏ lại bà nội Chu sắc mặt xanh mét và Vương Tú Liên đang lảo đảo chực ngã bên ngoài.
Nghe tiếng “chát” của một cái tát vang lên ngoài cửa, lời giải thích hạ giọng của Vương Tú Liên và tiếng lầm bầm bất mãn của bà nội, tâm trạng Chu Minh Nguyệt vô cùng tốt.
Muốn chơi xỏ tôi? Lúc bà cô đây đấu trí đấu dũng với Diêm Vương ở Địa Phủ, bà còn không biết đang ở xó xỉnh nào đâu!
Ngủ? Tất nhiên là không.
Cô phải tiếp tục tìm báu vật! Vốn khởi nghiệp đều trông cậy vào nó cả!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

