Vân Sam vốn là nô tỳ gia sinh, được phép theo hầu Tống Chiêu cùng vào cung.
Xe ngự rời phủ được một đoạn, Vân Sam cảm thán: "Thật ra nói đến cùng, lão gia vẫn thương nhị tiểu thư người nhất. Nô tỳ hầu hạ trong phủ bao nhiêu năm, chưa từng thấy lão gia khóc đến mức đó."
Tống Chiêu chỉ cười nhạt, ngắm cảnh ngoài cửa sổ, không nói lời nào.
Ông ta khóc cho nàng sao?
Chẳng qua chỉ là khóc cho người trước ngự tiền xem, muốn khóc ra cái danh từ bi phụ thân mà thôi.
Đoàn xe tiến vào Ngọ môn hoàng cung, dừng lại trước Trướng Tuyết Hiên.
Xe vừa ổn định thì bên ngoài đã vang lên một giọng the thé:
"Nô tài Nội Vụ Phủ Tiểu Thuận Tử, cung thỉnh tiểu chủ an hảo."
Cửa xe mở ra từ bên ngoài, Tống Chiêu liếc nhìn thái giám đứng ở đầu xe, mỉm cười gật đầu đáp lễ.
Tiểu Thuận Tử ban đầu còn cười toe toét, nhưng khi trông thấy gương mặt sưng đỏ của Tống Chiêu thì lập tức biến sắc.
Người trong cung vốn giỏi nhất là nhìn thời thế, nịnh trên giẫm dưới.
Đặc biệt là bọn thái giám Nội Vụ Phủ, càng tinh ý nắm rõ thánh ý: ai có thể lấy lòng hoàng đế, ai sẽ bị ghét bỏ, chỉ liếc mắt một cái đã hiểu.
Từ thái độ của Tiểu Thuận Tử cũng thấy rõ, hắn cho rằng với dung nhan hiện giờ Tống Chiêu chắc chắn không được sủng ái, đến cả một nụ cười lấy lệ cũng không thèm ban cho.
Sau khi xuống xe, Tiểu Thuận Tử dẫn Tống Chiêu cùng tỳ nữ đi vào Trướng Tuyết Hiên.
Vân Sam hỏi hắn: "Làm phiền công công cho hỏi, lát nữa hoàng thượng có đến đây không?"
Nào ngờ Tiểu Thuận Tử coi như không nghe thấy, chỉ mải đi trước dẫn đường, thậm chí không thèm quay đầu lại.
Vân Sam tưởng hắn không nghe rõ, định hắng giọng nói to thêm lần nữa, thì Tống Chiêu đã kéo nàng lại, lắc đầu ra hiệu đừng hỏi.
Vào đến nội các Trướng Tuyết Hiên, Tống Chiêu thấy ba vị tú nữ cùng tuyển đã đến đủ.
Tiểu Thuận Tử đối xử với nàng hờ hững, nhưng lại tươi cười nịnh nọt với ba người kia:
"Lý quý nhân, Tiêu thường tại, Lưu thường tại, vị này là Tống đáp ứng. Mời các vị tiểu chủ chờ một lát, lát nữa hoàng thượng hạ triều sẽ triệu kiến."
Trong số bốn người, địa vị của Tống Chiêu thấp nhất. Nàng tiến lên hành lễ trước.
Ba người kia nhìn thấy nàng, chỉ khẽ gật đầu coi như đáp lễ.
Người đứng đầu là Lý quý nhân, khoác áo choàng hoa điểu gấm tía, trang sức phần lớn dùng vàng bạc, hiển nhiên xuất thân cao quý hơn Tiêu thường tại và Lưu thường tại nhiều.
Nàng ta khéo léo, lập tức sai tỳ nữ thân cận lấy ra mấy thỏi bạc đưa cho Tiểu Thuận Tử:
Chỉ có Tống Chiêu ngồi xoắn khăn tay, vẻ mặt lúng túng:
"Thuận công công, ta vào cung cũng không mang nhiều bạc, vậy thì..."
Nàng tháo xuống một chiếc khuyên tai bạc đưa cho hắn: "Ngài cầm lấy, về sau cũng mong ngài..."
"Thôi miễn." Tiểu Thuận Tử xua tay, thậm chí không thèm chạm vào món đồ ấy, từ chối ngay:
"Trang sức bên người quý giá thế này, nô tài sao dám lấy? Người giữ lại mà dùng."
Hắn nói giọng châm chọc, rồi quay lưng bỏ đi, khiến Lý quý nhân và bọn Tiêu thường tại bật cười mỉa mai.
Tống Chiêu xấu hổ đỏ mặt, cúi đầu lui về góc ngồi xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


