Vân Sam lúc này mới bừng tỉnh, thì ra mọi thứ đều nằm trong tính toán của tiểu thư mình. Đôi mắt mèo sáng rực, nàng ngưỡng mộ thốt lên: "Oa! Tiểu chủ thật lợi hại! Đây chẳng phải là điều lão gia thường nói... Ừm... Đại trí giả ngu sao?"
Tống Chiêu khẽ cười khinh, lắc đầu: "Nếu phụ thân hiểu nổi đại trí giả ngu là gì, thì đã chẳng đưa ta vào cung rồi."
Vân Sam ngơ ngác: "Tiểu chủ lại nói điều nô tỳ chẳng hiểu..."
Tống Chiêu vươn tay xoa đầu nàng, nụ cười dịu dàng: "Không hiểu cũng chẳng sao, ngươi chỉ cần nhớ, vở kịch hay... Mới chỉ bắt đầu."
Chủ tớ trò chuyện khoảng nửa nén hương, chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng hành lễ:
"Nô tỳ Chi Hoa, Tích Ảnh, bái kiến Tống tiểu chủ."
Vân Sam ghé mắt nhìn qua cửa sổ rồi thưa: "Tiểu chủ, chắc là cung nữ Nội Vụ Phủ phái tới hầu hạ người."
Tống Chiêu gật đầu, Vân Sam bèn hắng giọng: "Vào đi."
Chi Hoa và Tích Ảnh trông tuổi tác ngang ngửa Tống Chiêu, gương mặt còn nét non nớt, nhưng lễ nghi động tác đều rất chuẩn mực.
Sau khi hành lễ và tự giới thiệu, hai người ngoan ngoãn đứng im, như chờ Tống Chiêu căn dặn.
Nào ngờ Tống Chiêu chỉ nhìn họ, mỉm cười nói: "Cung nữ tám tuổi đã nhập cung, quy củ cần học sớm đã học đủ, ta cũng không cần răn dạy thêm gì. Từ nay các ngươi là người trong phòng ta, chỉ cần làm việc cho tốt, ta sẽ không bạc đãi."
Thường thì chủ tử mới vào cung hay ra vẻ uy nghi. Như Lý quý nhân ở Đông thiên điện, lúc Chi Hoa và Tích Ảnh sang đây, còn nghe rõ tiếng nàng ta đang quát tháo cung nhân.
Không ngờ tới Tống Chiêu, lại được đối đãi bằng lời lẽ hiền hòa, hai người vội vã tạ ơn, ánh mắt rạng rỡ, rồi bắt tay vào việc.
Ra ngoài sắp xếp sân viện, Chi Hoa thì thầm với Tích Ảnh:
"Ta thấy Tống đáp ứng tính tình nhu hòa, chắc sẽ dễ chung sống, sau này chúng ta cũng bớt khổ. Liên nhi được phân sang Đông thiên điện hầu Lý quý nhân, e rằng khó mà yên ổn."
Tích Ảnh chau mày, hiển nhiên không đồng ý: "Tính tình tốt thì có ích gì? Cung nữ như chúng ta vốn là nô tài, phải được chủ tử sủng ái thì mới có chút thể diện. Bằng không thì sống chẳng khác nào bùn đất, còn thấp hèn hơn."
Vừa cắt tỉa lá cành, miệng nàng ta vừa than vãn không ngớt.
"Lý quý nhân tuy khó hầu hạ, nhưng nàng ta có xuất thân, có dung mạo, vừa nhập cung đã được phong quý nhân, đủ thấy được hoàng thượng coi trọng. So với chúng ta thì khác hẳn."
Tích Ảnh liếc về phía song cửa khép chặt của Tây thiên điện, mặt đầy chán ghét: "Chỉ là một thứ nữ, lại mang khuôn mặt đầy sẹo đỏ, hoàng thượng sao có thể vừa mắt nàng ta?"
"Đừng nói bậy!" Chi Hoa hích khuỷu tay nhắc nhở: "Thị phi của chủ tử không được nói, mau làm việc đi!"
Tiếng bọn họ rất khẽ, tất nhiên Tống Chiêu trong điện không nghe thấy.
Vân Sam bưng một ấm trà hoa tới, hỏi: "Tiểu chủ, lão gia từng dặn, bọn hạ nhân trong cung giỏi nịnh trên giẫm dưới, bắt nạt kẻ yếu. Người phải tỏ uy thì họ mới sợ. Sao khi nãy người lại đối xử với họ hiền hòa?"
Tống Chiêu xoay nắp chén sứ trong tay, khẽ cười lạnh:
"Ta hung dữ để làm gì? Ngươi yên tâm, kẻ nào đi theo ta thì không có chuyện không trung thành."
Nói dễ nghe thì là thanh nhã giản dị, nói khó nghe thì giữa đám đông chẳng mấy ai nhận ra được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


