Năm Khải Nguyên thứ ba, tháng bảy.
Mùa hạ năm nay oi bức hơn hẳn những năm trước.
Qua song cửa hoa, Tống Chiêu nhìn thấy cây cỏ trong viện bị nắng thiêu đến héo rũ, mặt ao sen bốc hơi trắng mờ, ngay cả tiếng ve sầu trên cành cũng yếu ớt như không còn hơi sức.
Thế nhưng trong khuê phòng nàng lại mát mẻ lạ thường.
Tống Chiêu nghiêng người tựa trên đệm ngồi, ngón tay thon dài như ngọc khẽ lướt qua khối băng trước mặt. Làn khí lạnh quanh đầu ngón tay thoáng chốc liền tan biến.
Phòng nàng nằm hướng tây, cả mùa hè vốn chẳng khác gì cái lò hấp. Chỉ là mấy ngày trước, kể từ khi thánh chỉ nàng nhập cung làm phi được ban xuống phủ Hộ Quốc công, băng đá mới được đưa tới liên tục, không thiếu một ngày.
“Cạch... ”
Tiếng cửa vang lên.
Tống Chiêu khẽ nâng mày, ngẩng mắt nhìn.
Tỳ nữ Vân Sam ôm một chiếc áo choàng tía thẫm bước vào, cung kính đặt xuống trước mặt nàng:
“Nhị tiểu thư, y phục nhập cung đã được đưa tới.”
Đó là áo choàng gấm Tô thượng hạng, nền tím thẫm, thêu vân mây tinh xảo. Từ chất liệu đến từng đường kim mũi chỉ, tất cả đều thuộc hàng quý hiếm bậc nhất.
Thứ tốt đẹp như vậy, với thân phận thứ nữ của Tống Chiêu, từ trước đến nay nàng chưa từng được chạm tay vào.
Thế nhưng, lúc này có được, trên gương mặt nàng chẳng hề hiện ra chút vui mừng:
“Cất đi. Ngày mai nhập cung, ta vẫn mặc bộ trên người này.”
Vân Sam thoáng nhìn chiếc áo yên khói hoa văn mây xám xịt, vải thô, đường may đơn sơ mà chủ tử mình đang mặc, trong lòng không khỏi xót xa:
“Nhị tiểu thư, nô tỳ biết người không vui. Nhưng thánh chỉ đã hạ, mọi sự đã định, đâu còn đường nào khác để xoay chuyển.”
Thấy Tống Chiêu cúi đầu, dáng vẻ lặng lẽ ủ ê, Vân Sam vội vàng nâng áo mới lên ướm thử, khẽ khuyên:
“Người xem, màu sắc này tôn lên dung nhan biết bao... Tú nữ nhập cung, ngày đầu có thể được diện thánh nhan. Lão gia đã dặn, người nhất định phải nắm lấy cơ hội này. Nếu lần đầu không lọt vào mắt Hoàng thượng, về sau muốn được sủng ái e rằng càng khó khăn.”
Tống Chiêu lặng im một lúc, rồi nhẹ giọng hỏi:
“Bây giờ là canh mấy?”
“Giờ Ngọ. Ngày mai người nhập cung, lão gia và phu nhân hiện đang chờ ở chính sảnh, mong người đến thỉnh an tạm biệt.”
“Đỡ ta dậy, hầu ta chải tóc đi.”
Nghe vậy, đôi mắt Vân Sam sáng bừng, mừng rỡ thốt:
“Hay quá! Nhị tiểu thư chịu phấn chấn là tốt rồi!”
Trong mắt nàng ấy, chỉ cần chủ tử còn chịu trang điểm, tức là vẫn chưa thật sự buông bỏ bản thân.
Con đường vào cung có khó khăn thế nào, thì chung quy cũng tốt hơn bị giam cầm mãi trong phủ.
Tiểu thư nhà mình vốn mỹ mạo thoát tục, dung nhan tuyệt thế, chỉ cần diện mạo này xuất hiện trước long nhan, há lại có đạo lý không được sủng ái.
Nếu cứ ở lại trong phủ, nàng chỉ sợ sẽ còn phải chịu biết bao ức hiếp từ mẹ con vị phu nhân kia.
Khi Vân Sam hầu hạ Tống Chiêu chải tóc, Tống Chiêu lấy từ ngăn kéo ra một hộp phấn nước, đưa cho nàng:
“Hộp phấn này là đại tỷ biết ta sắp nhập cung nên tặng. Hôm nay, dùng nó đi.”
Làn da Tống Chiêu vốn trắng ngần, sáng mịn trong suốt như mỹ ngọc. Với dung mạo ấy, cho dù chẳng cần phấn nước, chỉ điểm chút son hồng, cũng đủ để áp đảo cả lục cung.
Thế nhưng hôm nay, nàng vẫn bảo Vân Sam thoa thêm một lớp phấn mỏng.
Vân Sam thấp giọng nói: “Thật ra, nhị tiểu thư để mặt mộc cũng đã khuynh thành rồi.”
Tống Chiêu khom gối hành lễ:
“Nữ nhi đến chậm, khiến phụ thân, mẫu thân cùng đại tỷ phải đợi lâu. Nữ nhi có lỗi.”
Tống Thế Thành phất tay:
“Lão phu còn tưởng ngươi lại nổi tính ương bướng, ngay cả lần cuối trước khi nhập cung cũng chẳng muốn lộ diện. Ngồi đi.”
Nàng ngồi xuống, thì Khương thị đã cất giọng chua ngoa:
“Ngươi phải nhớ kỹ, việc để ngươi vào cung vốn là vì muốn tốt cho ngươi. Đại tỷ ngươi thương tình, mới bỏ xuống danh ngạch vốn thuộc về mình, khẩn cầu lão gia thay vào tên ngươi. Trong cung, vinh hoa phú quý hưởng không hết, ngươi chiếm được cái lợi ấy, cũng chớ có hồ đồ mà không biết điều.”
“Vâng. Nữ nhi xin tạ ơn mẫu thân, tạ ơn đại tỷ.” Tống Chiêu ngoan ngoãn đáp, song trong khi nói, đầu ngón tay lại vô thức gãi nhẹ trên má.
Tống Nguyệt mỉm cười, giọng điệu ôn hòa nhưng đầy ẩn ý:
“Đợt tú nữ được chọn vào cung lần này chỉ có bốn người. Tuy ngươi thân phận thứ nữ, chỉ được ban phân vị ‘Đáp ứng’. Nhưng các nương nương trong cung vốn dễ ở chung, chắc sẽ không làm khó ngươi đâu.”
Tống Chiêu gật đầu: “Đại tỷ nói rất phải.”
Trong suốt cuộc trò chuyện, ngón tay nàng vẫn không ngừng cào nhẹ nơi gò má, càng lúc càng dồn dập.
Khương thị lập tức sa sầm mặt, trách mắng:
“Mọi người đang nói chuyện, ngươi còn ra cái bộ dạng gãi gãi cào cào ấy là ý gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


