Hoàng cầm là một loại dược liệu có bộ rễ khá phát triển, đặc biệt phần củ mọc rất dày, trông hơi giống rễ nhân sâm. Một cây hoàng cầm, loại nhỏ có thể cho ra khoảng hai ba lạng dược liệu, cây lớn thì có thể cho hơn nửa cân. Hơn nữa, loại dược liệu này cũng không hề rẻ, đặc biệt hoàng cầm mọc hoang lại càng là thứ thuốc quý hiếm.
Đồng Lạp Nguyệt đi tới, cẩn thận quan sát một lượt rồi ngồi xổm xuống, dùng cuốc nhỏ đào thật nhẹ tay. Chẳng bao lâu sau, cô đào được một củ dài hơn ba mươi phân.
Kiếp trước, cô từng tự mình đào và ăn loại dược liệu này không ít lần, nên rất quen thuộc với hình dáng và mùi của hoàng cầm. Cô có thể chắc chắn rằng toàn bộ đám cây nở hoa tím đỏ này đều là hoàng cầm.
Cây hoàng cầm vừa đào lên trông đã sinh trưởng được bốn, năm năm. Phần củ nặng khoảng ba, bốn lạng, nếu đem bán thì ít nhất cũng có thể giải quyết được chuyện ăn uống trong nhà một thời gian.
Lúc này mới đầu xuân, vẫn chưa đến mùa bà con trong thôn tập trung cắt cỏ chăn nuôi, vì vậy đám hoàng cầm này mới có thể nguyên vẹn mọc đến tận bây giờ.
Nhìn cả sườn núi đầy hoàng cầm, Đồng Lạp Nguyệt bật cười. Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh, cô thực sự cảm thấy vui vẻ.
Sau đó, Đồng Lạp Nguyệt cầm cuốc nhỏ, bắt đầu đào hết cây này đến cây khác. Thời gian chẳng biết đã trôi qua hai, ba tiếng từ lúc nào, cô cũng đã đào được hơn hai mươi củ hoàng cầm nguyên vẹn.
Có mấy cây vì cô đào quá vội nên làm đứt mất phần rễ. Nhưng lúc này điều quan trọng nhất chính là tốc độ, Đồng Lạp Nguyệt cũng không quá để tâm đến chuyện đó.
Cuối cùng, sau khi đào thêm được hai cây hoàng cầm nữa, thể lực của Đồng Lạp Nguyệt cũng không chống đỡ nổi. Cô ngồi phịch xuống đất, há miệng thở hổn hển, đôi tay không còn chút sức lực nào.
Đồng Lạp Nguyệt nghỉ ngơi một lát. Sau khi hồi lại sức, cô đặt những củ hoàng cầm xuống đáy sọt, bên trên phủ kín bằng số rau dại vừa đào được. Sau đó, cô lại đem phần thân và lá hoàng cầm vứt vào những chỗ hẻo lánh. Làm xong mọi việc, cô mới xách sọt về nhà.
Không ngờ Đồng Lạp Nguyệt vừa bước vào cổng đã nghe thấy một tiếng chửi rủa vang lên phía sau.
“Đồng Lạp Nguyệt, cô đứng lại cho tôi! Tôi đã bảo mà, chẳng trách dạo này trứng nhà tôi cứ ngày nào cũng vơi đi. Hóa ra là bị con trai cô trộm! Bà con mau tới đây mà xem... Con mụ góa này sống không nổi nữa rồi, còn xúi con trai mình đi trộm trứng nhà chúng tôi!”
Bà Tiền vừa la lối om sòm, chẳng mấy chốc đã có rất nhiều dân làng kéo tới xem náo nhiệt.
Triệu Đại Ngưu cũng nghe thấy tiếng cãi vã ngoài cổng. Cậu bé chạy ra cùng em gái, vừa nhìn thấy bà Tiền thì sắc mặt lập tức đỏ bừng. Cậu cúi đầu, trốn sau lưng Đồng Lạp Nguyệt, không dám hé răng.
Nhà Đồng Lạp Nguyệt vốn đã nghèo khó, chuyện bọn trẻ không có cơm ăn cũng thường xuyên xảy ra. Nhìn thái độ của Triệu Đại Ngưu lúc này, dân làng còn có gì mà không hiểu?
“Các người nhìn bộ dạng của Triệu Đại Ngưu kìa, chẳng phải vì trộm trứng của bà Tiền nên xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên sao...”
“Đồng Lạp Nguyệt này cũng thật quá đáng, lại còn xúi con trai làm mấy chuyện trộm cắp vặt vãnh thế này, đúng là chẳng biết xấu hổ.”
“Các người không biết đấy thôi, bình thường cô ta còn trộm cả đàn ông nữa... Đã là đàn bà góa chồng thì có thứ gì mà cô ta không trộm!”
Triệu Đại Ngưu bị những lời đó chọc giận, nắm chặt tay định lao ra đánh nhau với đám người kia, nhưng Đồng Lạp Nguyệt đã nhanh tay kéo cậu ra phía sau mình.
Sau một đời trọng sinh, Đồng Lạp Nguyệt vừa nhìn thấy người mẹ chồng trước từng ép uổng mình đã cảm thấy vô cùng ghê tởm. Một người đàn bà độc ác, cay nghiệt đến mức hại chết cả con trai lẫn con gái của cô như bà Tiền, lấy tư cách gì mà đến đây trách móc cô?
Đồng Lạp Nguyệt lạnh lùng nói:
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


